tTHƠ LÊ THU THÙY
THĂNG TRẦM VÀ GIẢI THOÁT
LỜI NÀY CHO THƠ
Qua cơn sốt ngôn từ hành hạ
Ta dõi nhìn vào bản thể ta
Những thất bại đưa ta về thực tại
Điều bất ngờ ta chưa hiểu hôm qua!
Đối diện cảnh bần cùng ta nhớ:
Những khát vọng không bờ bến ra đi
Đây khó nghèo là gia tài còn mãi
Sẽ sinh sôi với đau khổ thường khi
Còn phía trước một dòng sông dậy sóng
Thuyền lênh đênh hiểm họa điệp trùng
Hoàn trả lại không gian cổ tích
Này bồng lai, cực lạc, địa đàng…
Chờ đột ngột phút thăng hoa ngòi bút
Sáng bừng lên bao ơn ích khác thường
Lời cảm tạ xin gửi vào trời đất
Chở che ta trên mọi cung đường
HOA PHÙ DUNG
Khi mơ buổi rong chơi tiền kiếp
Ta hóa thân sống góc vườn hoang
Đêm đêm buông rối dòng tóc biếc
Gió buâng khuâng lay ánh trăng vàng
Xa xôi chừng tưởng hàng thế kỉ
Lãng đãng mà trời sắc hương trôi
biển tung bọt nước lên thành bụi
bóng nhạn qua sông hóa cổ rồi
mây vẽ tình yêu dòng huyết dụ
vọng gác vô hình mọi lối qua
nôn nao ta đếm mùa hôn ước
nghe điệu buồn lên tiếng phôi pha
như hãy còn trong cảnh dở dang
còn trong vắng lạnh của thời gian
có lời nhắc nhủ niềm ly biệt
từng phiến đời sớm nở tối tàn.
MỘT LẦN SINH NHẬT
Hai mươi ngọn nến kia không bao giờ được thắp
Khung ngực tôi rơi hai mươi nốt lặng tròn
mẹ sấp ngửa dưới đồng khô hạn
có nhớ ngày con rời cơ thể mẹ hay không?
kỉ niệm ngày sinh
mỗi ngày qua
ta dần cũ rich
đếm thời gian bị đánh mất một mình
ừ vẫn vô tư
dẫu biết là tệ hại
khi có đủ điều mình không mong
muốn trong tay.
TÁI SINH
mọi việc bắt đầu từ hôm nay
kìa rạng đông vươn những ngón tay
hồng dự báo
chờ mặt trời xuất hiện
tôi đứng giữa không gian còn đẫm
lệ đêm sương....
bên tôi
anh tiễn niềm khắc khoải hôm qua
vào hành trình im lặng
vạn vật reo vui trong ngôi nhà ánh
sáng.
LỜI CON THÚ HOANG
những đỉnh núi cao vút nhìn tôi
tóc mát xanh gió lộng vẫy chào
thung lũng in dấu chân du tử
suối rì rầm bài nguyện cầu
tôi từ bé xa lìa mẹ cha
kiếp lang thang không cửa không
nhà
bầu trời chở che mưa nắng
mặt đất là quán trọ hiền hòa
lạnh cóng trong vòng tay mùa đông
thèm đớn đau nệm rêu ấm áp
bỏng rát dưới mặt trời tháng hạ
khát cháy lòng bóng mát dịu êm
khi lạc lối trên từng mê lộ
tôi quay cuồng với bao tai ương
những đỉnh núi cao vút nhìn tôi
đại ngàn phía bên kia đón đợi
QUÊ HƯƠNG
Tôi về vườn hoang hái chùm hoa dại
Bìm bìm, dủ dẻ ngan ngát lối xưa
Có ai chơi cuối lũy tre không nhỉ?
Sao quạnh hiu, im vắng quá. Chiều
rồi...
bạn có còn nhớ thời thơ dại
lũ chúng mình thường đi nhặt sung
rơi
giờ sung thay lá, gốc cỗi cằn,
trần trụi
mình tôi hái kỉ niệm tặng tôi.
MAI TÔI ĐI
Ngày mai tôi đi
Gió tiễn qua đầu làng
cỏ nâng bước chân
bụi đường cay xé
từng đêm hoang vu vỗ mình xa xót
bầy ve sầu ru tôi râm ran mọi cung
đường
lặng lẽ cúi hôn nỗi buồn đang ập
đến
thương quá một thời thiếu nữ lùi
xa
Mai tôi đi
lời chúc nguyện tàn nhanh như hương khói
năm ba đứa bạn bên đời
níu áo bùi ngùi
ánh mắt tràn ngập lo âu
BIỂN ĐÊM
ngọn hải đăng nhìn tôi bằng con mắt ráo hoảnh
tôi nhìn về phía khơi xa
mắt thoáng mưa nguồn
trên bờ cát phẳng lặng
giọt lệ âm thầm rơi
lẫn trong cát bụi
đêm dâng cao
bóng tối bủa vây
tôi chìm sâu lòng đêm
trời đêm phong kín những nỗi niềm
bên tôi
anh chỉ còn là bóng mờ bảng lảng
CON GÁI ĐẦM LẦY
Nàng về cánh đồng sũng nước
Mái tóc dài sau đêm trăng
Loang lóang cánh chim ăn muộn
Tuổi thơ ở làng
Sớm tối lang thang
Tôi nhớ nàng như nhớ đời mình phiêu bạt.
Nàng ở đâu?
Trên những ao bèo?
Cồn hoang?
Bia mộ?
Trong cõi nhân gian hỗn độn, tù đày.
Giữa dã thọai mịt mù
Mái tóc nàng che mát tôi.
L.T.T
KHÔNG ĐỀ
MỘT
Hãy để
những con sóng vỗ an lòng tôi
Anh giờ
đã qua vùng lãng quên
những
con sóng rầm rì lời tưởng niệm
vỗ không
nguôi niềm xa xót mỗi ngày
có thể
tình yêu là ngộ nhận đau lòng
vẫn thức
trong tôi bao khát khao hạnh phúc
rồi khao
khát mòn hao trong mệt mỏi
lại hồi sinh nỗi tuyệt
vọng vô bờ.
CHIỀU QUÊ
Sương chiều một dải phiêu
diêu
Hút heo bến vắng tiêu điều
lách lau
Sông chiều dưới nắng đổi
màu
Làng xa âm vọng từng câu
hò buồn
chợ chiều vãn cảnh bán
buôn
ngược xuôi bao kẻ vui buồn
áo cơm
đồng chiều khói lạnh hoang
lương
dòng sâu con nước trầm
luân khắp miền
trời chiều bóng ngả vô biên
mây chiều mang nỗi muộn
phiền tha hương
ĐƯA TIỄN
Nâng chén quan hà
từng hạt lệ sa
mình ta ngồi nhắp
nhìn ngây thơ qua
Hồi tưởng
Dừng gót bên bờ ký ức
Tôi tìm về thơ ấu của mình
Cô bé tròn xoe đôi mắt
Ngỡ ngàng không nhận ra
tôi
Cùng em, tôi dạo quanh kỉ
niệm
Mưa thời gian phủ kín dấu
hôm qua
Những lối mòn năm nào giờ
lầy lội
Cánh đồng tôi gai góc cắm
đầy!
1
Em ở đâu?
Tôi thảng thốt tìm
Những cánh diều dưới ráng
chiều vàng rực
Tôi úp mặt nghe trào dâng
tiếc nuối
Màu trời như pha loãng mọi
dấu đời.
Thiếu nữ và cây đàn
Nàng hóa hiện từ một vì
tinh tú
Ban rải sự tài hoa dưới
mười ngón ngọc ngà,…
Và tinh anh tựa dung nham
phún xuất
Từ những mạch ngầm âm ỉ
triệu triệu năm.
Góc biển-chân trời thế vận
chuyển xoay.
Một đóa hồi sinh trổ bùng
trên phế tích
Cả vũ trụ tưởng chừng đang
khởi sắc
Theo suối nguồn cảm xúc
thiêng liêng.
Đám đông ồn ào bất giác
lặng im
Để âm nhạc tẩy trần như
thể
Mọi nhơ bẩn chẳng thể nào
ô nhiễm
nghệ thuật cao siêu ướp
đẫm tâm hồn.
THOÁNG CHÚT ƯU TƯ
Nghiêng trăng xuống hồn em
tóc đêm dài che mặt
đôi mắt sâu dần
mỏi mệt những chuyến đi
sương in mi
qưầng mắt hoang lạnh
ngày tháng đợi chờ
niềm nhớ nhung chắp cánh
hoang mang,...
Mặt đất bao la
hun hút đường về phương anh
Con tàu xứ lạ
chở theo từng cảnh ngộ trái ngang
tiếng đàn nào trong đêm
rơi vào giấc ngủ chập chờn
em mơ đêm ấy anh
L.T.T
MÙA HÈ TRÊN QUÊ NGOẠI
Bên những con đường nhỏ
Vàng lên những cánh hoa
Phượng cuối hè cháy đỏ
Ve ra rả điệu buồn
Chiều lên bến sông quê
Thuyền nằm như bát úp
Cuối ngày trâu về xóm
Sáo diều ngân vi vu.
TẶNG CHỊ
Chị em mình ngày nhỏ
Cách ngăn có biết gì
Bướm vàng trên lối nhỏ
Buồn, vui chấp chới bay…
Buồn vui theo năm tháng
Đường dài, ôi! mai sau…
Em mới vừa chập chững
Chị ngại ngùng bước chân
Chị giờ xa thăm thẳm
Từng trang thư bồn chồn
Em ngồi trong chờ đợi.
Mong nhớ đến mỏi mòn
MẸ
Nhiều đêm nước mắt con
Nhớ mẹ ướt gối nhỏ
Mẹ ngồi buồn đâu đó
Trong phòng nhỏ đìu hiu
“Mẹ ru hình hài bé nhỏ!”
Mẹ ôi! cánh chuồn chuồn
Đậu trên giàn hoa đỏ
Đợi mẹ về ngõ xa.
NGÕ VẮNG
Ba có thể không biết con
Ngồi bên trang sách này
Giải từng bài toán khó
Và khóc vì không có tiền may
áo dài
Còn mẹ con khóc đâu đó
Vì nhớ con
Rồi một vài bóng hình thân
yêu
Cứ nhỏ bé lại dần
Rồi mất hút
Trên con đường con vẫn đi về
mỗi ngày
Có bao nhiêu người nhìn con
Một cô gái vừa mới lớn
MÈO CON
những vuông nắng múa may trên
chăn nệm
chú mèo con hai mắt nhắm
nghiền
mơ gì thế?
mèo yêu run khe khẽ
bầy sẻ nâu nhảy nhót bên thềm
chiều vui quá
anh chó vàng tung hứng
sủa vang trời
thức động giấc mèo con.
ĐÊM QUÊ HƯƠNG
ngọn lửa đỏ vô tư bếp nhỏ
quyện vào sương mờ
từng sợi khói lung linh
gió qua mọi phía
thổi bay tung tóe vụn than hồng
đôi mắt mẹ sâu hơn thung lũng
lóe sáng nỗi buồn bên lạnh bên nồng
bóng tối rách ra từng mảnh
lốm đốm đồng xanh, mây, đất nâu
ngọn lửa ngả ưu tư bếp nhỏ
cha còn làm muộn đường xa
sông đón vào lòng êm ái
hơi thở dài và tiếng máu về tim
LỜI CỎ
Tôi một đời hoang dại
Hát vô tư cùng ngọn gió hiền hòa
Cháy bỏng trong nắng lửa mùa hè
Oằn oại chuyển mình mùa bão rét
Tôi được đời ban cho ân huệ
Làm thức ăn tạm bợ muôn loài
đấy là khi tôi vẫn còn ăn được
âm thầm, dai dẳng để phì nhiêu
tôi một đời hoang dại
chốn giun dế náu mình
không muốn nấp bóng cổ thụ
dẫu dưới gót loài giã sinh tôi có nát nhàu.
MÙA ĐÔNG
Dưới tháng ngày
Bàn chân em qua vùng hoang vắng
Những cánh chim bay xuôi ngọn gió
Tinh khiết nỗi buồn ban mai
Khỏang không gian riêng em
Có ngọn lửa hồng chưa bao giờ tắt
Tĩnh lặng
Hơi thở ấm áp về đêm
Nhịp đập con tim
Từng đàm chim di trú bay về.
LẬP THỂ
1.
Sự bội bạc của sương mai
Muôn đời niềm cô tịch
Phiến lá úa dần
2.
Ánh sáng và bóng tối phân giới
Cỏ cây cong mi
Nhìn những vì sao
3.
Sóng níu con thuyền trăng
Vô thức
Biển hát bài tiễn đưa
4.
Mây thêu những bức tranh siêu thực
Nhiều tinh cầu ngún cháy
Bầu trời bỗng thấp hơn
NGUYỆN CA
1.
Cây đàn gió
Thoảng thanh âm thanh vút
Qua đồng xanh sóng nhạc lang thang.
2.
Từ Anh lửa thành biểu tượng
Lan tỏa
Theo mùa Em trổ hạt.
3.
Lời tiếp lời trong im vắng
Nghe trong hạnh ngộ
Gió xoay chiều một sớm mùa lên.
4.
Lạnh từ thưở trăng già vách núi
Ngày theo ngày rụng
Lãng quên
5.
tỉnh thức sự bình an
người bên tôi mơ màng
dòng thời gian
6.
Ngước nhìn đêm đêm nhuộm tối
Bước về quá vội
Hiệu lệnh nào phán quyết trên cao.
l.t.t
BÚT ĐÀM
Người cùng chung nỗi buồn tôi
Một dòng tiếc nhớ quanh thời hoa niên
Nghĩ gì đôi mắt ưu phiền ?
Đôi lời cho thuở sinh tiền riêng ta.
Ngày đi xin ghé lại nhà
Với từ giếng mắt câu ca ngày nào
Chiều chiều chân bước qua rào
Cả vùng gió cát trút vào túi tôi.
Gởi niềm cảm mến cho người,
Băn khoăn tôi nhặt tiếng cười mong manh,
Sáng mai vừa nhú cội lòng
Những chùm phượng vĩ ta trồng hôm qua.
Chia ly giọt lệ tặng quà,
Mở trang thư cũ hiện ra muộn màng
Đường xa kỷ niệm úa vàng
Vương gì chút nghĩa dở dang tháng ngày
TỰ KHÚC
Thổi qua lòng đêm
Ngọn gió dịu dàng
Ngón tay tự do vẽ vào im lặng
Bước chân một người đã tắt cuối đường…
Đôi mắt dĩ vãng mở to
Nỗi niềm cây cỏ
Ngọn đèn ngủ quên
Phố phường xiết chảy
Tháp đền đứng lại bên trời.
Từng hồi chuông kêu vang
Đêm run run lời khấn nguyện,
Len lỏi vào lòng đất
Bài thánh ca dang dở
KHÚC QUÊ
người đã xuống cánh rừng lá kim
đêm nhỏ giọt lời ta ở lại
trên sợi khói dần tàn xóm vắng
chầm chậm xa khuất những cánh chim
ta nhặt nhạnh mẩu ố vàng kỉ niệm
in trong thơ một phiến môi ngà
cho người chỉ nét trầm tư trận mạc
dù tuổi đời như chưa trải pháo hoa
người đánh thức cơn hôn trầm cỏ dại
nắng vàng rơi bóng lá la đà
ta đi hết những miền yêu dấu
ước ao thời xuân nữ đừng qua
cháy đỏ khát thèm về bến lạ
người cùng ta vượt qua thác ghềnh
dưới sỏi đá hãy còn rơi rớt
nỗi lòng ta loang vết máu hồng
THĂNG TRẦM
Bầu trời giữ trong tay những phiến mây vụn rã
Nắng giữ lại ánh sáng hồn tôi
đồi đá im lìm, say ngủ
ngọn gió lạc loài vun vút đòn roi
tôi ngược đời tôi
tìm tấm thảm bay đưa mình về bờ khác
đến thượng nguồn kỉ niệm
từng mảng đời đồng hiện, nhập nhòa
cố hương mình nơi đâu
thoáng tĩnh tâm ta ngỡ lòng sa mạc
nghiêng bóng xuống trang kinh
trắng một vùng tiếc nhớ
ba động ngàn xưa thúc dục một lối về
ta đi dưới bầu trời
những phiến mây tím bầm vây lối
hồn không về đích
lãng du qua đồi đá ngàn năm say ngủ
ngọn gió lạc loài vun vút những đòn roi.
NỖI BUỒN CHUÔNG NGUYỆN
Ta về xây nỗi buồn chuông nguyện
người thăng hoa trên năm tháng sa mù
mọi ân sủng chứa trong đêm trừ tịch
lời hoan ca vẫn vô tận dòng đời
dìu dặt qua hồn bao cung phím
nâng ai lên dâng đủ sắc giao thừa
rồi chung cuộc mình ta ngồi lại
nhắp thời gian say với tuổi tên nào
từng khoảnh khắc hững hờ rơi thánh thót
nghe thương đau cựa quậy dưới hư huyền
vòng điêu linh vây thăng trầm kim cổ
dù ngàn sau mây không bỏ bầu trời
sao vẫn cứ xót xa thời hoa tuyết
trong ta sa mạc đã xanh màu
vẫn biết ngọn nến không là lệ
nên cháy bùng trước khoảnh khắc tàn tro.
CÁT BỤI
Ngược lại nhé!
tiếng đêm đen phía sau ngào ngọt
dịu dàng vực sâu mở rộng vòng tay
đấy là khi đánh mất sự bình yên
đâu là chỗ ta nương náu?
nhặt nỗi buồn quà định mệnh dành cho
dòng chảy tháng năm phía trước
bên kia miền hoang tưởng
là vùng đất thiêng liêng
khát vọng muôn đời thôi thúc
bàn chân trên tro tàn phế tích
khoảnh khắc chuyển dời niềm đau khổ tự hóa thân.
BẤT CHỢT
Ngọn gió qua nẻo hồn
Và mắt anh
bờ xa như đôi tay dang rộng
tóc tơ buồn
trăng phủ xuống hàng cây
dòng sông đêm thăm thẳm
bất chợt một ngày vào kỉ niệm
nhói đau
một câu đùa: thôi hẹn kiếp sau!
giữa biển trầm luân ta suốt đời lưu lạc
tiếng gà xao xác
đường dài thôi về muộn
biết có chờ nhau?
Đôi mắt buồn xin đừng nhìn lâu!
Dòng sông xanh vẫn âm thầm chảy
Và sương rơi động niềm u uẩn
đẫm ướt hai vai phút giã từ.
ĐẾM NGƯỢC
Tôi ngồi một mình, nằm một mình, đi một mình và cảm thấy
chán
chẳng biết bao giờ vào đến rừng sâu
qua cõi thái hư sẽ gặp được nguồn vui thú(!)
tôi mỉm cười xếp cánh phù du
thử siêu thăng lên thượng tầng không khí
hiện thực như khối nam châm khổng lồ mà tôi là mạt sắt
cứ bị hút về phía những con đường lầm bụi, mù sương
trên trang vỡ cuộc đời không dòng kẻ dọc ngang
những nét gấp gãy khiến tôi mất thăng bằng
các dòng chữ bò lung tung dưới nhiều trang viết
tôi bắt đầu đếm ngược:... bốn, ba, hai, một, không...
ĐỢI ĐẾN BÌNH MINH
Đêm
Tôi lạc vào rừng lạnh
Tê cóng như con thú hoang dã lang thang
người thợ săn đối mặt trần trụi họng súng đen ngòm
tôi tì ước mơ lên đỉnh núi băng sừng sững ở lòng mình
núi băng không sinh linh
sự sống và cái chết đã cân bằng tỉ số
đại dương hoài bão rộng mở
trong cô đơn
tôi nghe từ lồng ngực con sóng cuộc đời
hơi thở sặc sụa nỗi bi quan và nồng nàn niềm hi vọng
lối về đêm trước mây phủ kín
tấm vé khứ hôi bị xé nát lả tả bay.
GIẢI THOÁT
Qua khúc dạo đầu
giờ đây
trong lặng im
ta nghe sóng thở
gió gõ cửa lãng quên
lay dậy kiếp bụi lầm tháng ngày khuất lấp
và mưa
từng giọt nhấm mòn niềm tiếc nuối
mây lang thang vẽ vòng chấm hỏi:
một cõi đi về ai hắt bóng vào tôi.
nhớ xưa
thuận dòng thời gian
lòng ta đánh nhịp
nắng vãn
chợ chiều
rừng cây dĩ vãng che kín miền mơ mộng
lối ra mịt mù
Hai bán tay bẻ những thân cành rướm máu
Thiên nhiên nhìn tôi độ lượng mỉn cười
NHẬN DIỆN
Ranh giới nào để nhận ra sự thật
Câu hỏi dai dẳng cứ ám ảnh ta
Khuôn mặt khỏa bằng nét trầm tư tuổi tác
Đơn độc những chuyến đi dài
nhặt bóng trăng tròn tuổi mười lăm
cô bé phía miền quê vô tội
trot bỏ rơi tiếng cười trong trẻo
bám víu rã rời lời rao bán tình thương
trước vùng đất hứa đầy chân rết hoài nghi
ngược mọi phía chỉ một màu trắng xóa.
DẠ KHÚC
Khuya qua sông hoang vắng
Lòng dậy sóng lênh đênh
thời gian khắc khoải rơi từng giọt
ta trôi xa, trôi xa...
tóc đêm dài có phủ kín đường ta?
lời tà dương sâu lặn.
hoang vu một mảnh hồn
tiếc nhớ những cánh chim bằng
bến tương đồng bè bạn lở hay bồi?
mưa khuấy lạnh thời xa vắng
sóng âm thầm vỗ ngọn núi ưu tư.
biển hát ru vô tận
sóng tấu khúc giã từ
vô thanh lời mộ địa
nao nao buồn chia phôi.
CÒN ĐÂY CON ĐƯỜNG XƯA
Con đường xưa hoa nở cả mùa đông
những đóa hoa ngàn năm
không tàn úa
hoa đưa hương sang những
vùng đất đai cằn cỗi
thức dậy bao linh hồn xơ
xác dưới bão giông
con đường xưa lên khúc
nhạc cung thơ
vọng đến nỗi buồn mĩ nhân
cùng danh tướng(*).
Ai đó hát bên đền đài lăng
tẩm
những khối đá vô tri sao
cảm động nỗi đau này
như mọi phù sinh trôi nổi
chốn ao tù
thân phận nhà thơ khác nào
cành rong úa
dập dềnh mãi vẫn không sao
thoát lối
dù biển khơi luôn dành chỗ
cho mình
hát về con đường xưa
thấm đượm tình yêu người
xưa để lại
những cây dại không làm mờ
dấu chân người mở lối
hỏi cùng mai sau ai tiếp
nối cuộc hành trình.
Chú thích: (*) thơ cổ
Trung Hoa “Mĩ nhân tự cổ như danh tướng, bất hứa nhân gian kiến bạch đầu” (dịch
thơ: tướng tài người đẹp xưa nay, mấy ai hứa với nhân gian bạc đầu).
BÀI CA ĐÁ XỐP
Nát dưới gót giày
Những viên đá xốp
Chiều ẩm đục
Người ra đi như làn hơi tan biến
Mình tôi về nhắc lại ấu thơ
Và tìm lại những núi đồi cao ngất
Kết hòa trong muôn ngàn nỗi nhớ
Lời ru ngọt ngào phía biển khơi
Còn gì em khi giã biệt nhau
Về cát bụi em có nghe thông hát
Giữa đô thành hoa lệ
Sắt đá vây tiếc nhớ riêng tôi
Em thiếu thời dệt mộng xiêm y
Mơ về lâu đài hạnh phúc
Giờ mình tôi hát ru tuổi thần tiên
Em bình yên dưới ngôi nhà vắng chủ
Những viên đá vỡ vụn tôi vẫn giữ
Ghi dấu trên mong manh phận người.
CÕI MỘNG
Tung tóe tiếng cười chuỗi hạt
Ta bắt vầng trăng rơi xuống cội lòng
Uống cạn niềm cô độc
Bước chân xiêu lọang ngày tháng lưu đày
Ta nghe trên từng hoang địa
Bầy dơi vỗ cánh
Đám côn trùng sự sống mong manh
Ta nhảy qua từng hố thẳm
Hỏa châu sáng giữa bầu trời
Muôn vì tinh tú lấp lánh
Vang ngân giai điệu hằng thường
Trở mình
Một phân thân hành khất
Buồn rưng rưng nửa tỉnh nửa mê
Mai ta về bến cũ
Cánh phù du gửi lại những bãi bờ.
VẪN CÒN ĐÂY
Nơi những chân trời xa xôi
Hoa vẫn nở vàng lưng đồi như một sự điểm tô
Mây vẫn bay như một niềm hờ hững
Và gió cứ thì thầm bài hát viễn du
Trong mọi hòang hôn thành gần gũi của đời người
Những bước độc hành đến rồi đi như lời ru tiền định
Ta muốn vớt dư hương dĩ vãng
Tạc trên ngày tháng quạnh hiu một bia ký riêng mình.
ĐOẢN KHÚC GIỮA ĐƯỜNG
Phía trên nỗi nhớ còn anh
Cánh tay mỏi mệt đỡ cành phù hoa
bước từ đầu nẻo xót xa
tháng năm xưa cũng vỡ òa khúc ru
đường về cuối dãy sương mù
xin anh giữ lại lời ru mẹ hiền
mai kia sang giấc triền miên
có người con gái tóc tiên cúi nhìn
thu vào đáy mắt lung linh
hai dòng nước mắt bóng mình bơ vơ
thương nhau lời nói
ăn năn
vỗ nhau quên hết nhọc nhằn ngày qua
nghiêng chiều xuống vớt câu ca
mây từng sợi mảnh la đà phương anh
TỰ VẤN
Tôi tin vào tình yêu như tin có mình
Những vì sao thi nhau soi vào đáy mắt
Và câu thơ dịu ngọt
Đã ngân lên lời gian dối!
Tôi tin vào tình yêu như tin có anh
Tôi hòai thai giấc – mơ – địa – đàng.
Các bông hoa thi nhau chạy trốn
(Các bông hoa vốn chỉ biết khoe màu).
Tôi nhặt được mùa thu trên tấm vé muộn tàu
Ai xé làm đôi cuộc lữ hành đã định
Sân ga chiều nay bỗng khác
Tôi tìm mua chiếc vé về trời.
Ai đó đang nói với tôi: - con đói!
Mỗi mặt người không dấu nỗi nét mộng du
Tôi lạc từ bao giờ ấy nhỉ?
Có phải từ ngày tôi ảo tưởng tình yêu?
HOÀI HƯƠNG
Hoài hương một sớm mai hiền
Bàn tay vàng võ cuối miền chia ly
Trong sương nghe nỗi buồn đi
tận nơi xa vắng tử quy gọi bầy
đàn xưa từng ngón hao gầy
giấc mơ biền biệt chân mây tìm về
làng xưa giờ đã sơn khê
sông xưa lẻ bóng trăng thề chơi vơi
tình xưa còn lại màu vôi
người xưa từng bước núi đồi quạnh hiu
ĐIỀU EM CHỢT BIẾT
Nơi những ngọn khói lam chiều ngự trị
hồn anh không đến tận đâu
lần đầu tiên nói về nỗi buồn vô cảm
em ngạc nhiên thấy anh mỉm cười
khi đã qua đường ngầm ngực trái
em mới biết miền băng giá tim anh
chợt tiếc rẻ mối tình không đất sống
dẫu lòng em đẫm ướt mưa đông
riêng những đóm lân tinh kỉ niệm
hắt vào thơ tia sáng lạ lùng...
ĐÊM TUỔI THƠ
Có mùa xuân tôi giã từ bè bạn
hồn phiêu du theo những đám mây
các thiên thạch xuyên qua lòng tôi
vết nám loang quanh miền mơ mộng
Đêm tuổi thơ cháy nhiều ngọn lửa
Soi hồn nhiên thảm cỏ mượt mà
Không một bàn tay vẫy gọi
một nhát buồn chém xuống hồn tôi
có mùa xuân bên bến bờ sinh tử
tôi nghe từ giai điệu đêm khuya
khúc nhạc đồng xanh vĩnh cũu
ngọn gió hoang thổi qua kí ức
đánh thức mọi nỗi niềm
NHỮNG CÁNH RỪNG HỌA MI
những cánh rừng Họa Mi
xa lối vào trần thế
những đôi cánh bé bỏng
lướt qua cửa thiên đường
vùng âm thanh cho em
có thác đổ đêm đêm
có sóng từ sông bể
có kinh kì hoang phế
có giọt lệ Phượng Hoàng
những cánh rừng Họa Mi
Ca bài ca dang dở
Xanh lên niềm hy vọng
Trong ta mây vàng ròng
Trong ta hoa ngọc ngà
Trong ta suối sữa ngọt
Trong ta em hài đồng.
THẢO NGUYÊN
Tuổi thơ lên tiếng
gọi
tôi quay về thảo
nguyên
Người du mục đón
tôi giữa đồng trăng bát ngát
Ánh sao mắt thiếu
nữ dịu dàng
Giấc chiêm bao
tình yêu đi bước chân của sóng
chân trời pha lê
trong suốt tiếng tiêu
Từng sợi buồn mỏng
mảnh quấn vào tôi
hương đầm
lấy thấm cõi lòng êm ái
Tiếng sáo xa xa
mang màu xanh thảo nguyên che chở
Điệu múa gió mây
hòa âm cây cỏ
cánh hoa
từ đất nồng nàn
con đường phố
thị cát bụi mờ mờ
Ngọn gió không mùa
suốt đời rong ruổi
Tôi giữ thảo nguyên
phía thần thọai đời mình.
L.T.T
GIÃ BIỆT
từ ngày người nói
xa tôi
từng đêm lặng lẽ
tôi ngồi đợi trăng
nổi trôi trong cõi
vĩnh hằng
ngàn năm trăng vẫn
trẻ măng nụ cười
đặt chân lên tuổi
hai mươi
tôi niêm phong lại
ngậm ngùi đắng tay
và rồi ngày tháng
đổi thay
tìm bình yên dưới
cánh tay vô thường
chúc người đời cứ
gấm hương
quên tôi đi ngược
con đường cỏ may
ngày xưa lá úa rơi
đầy
ta qua chợt có heo
may ở hồn
mai ngày cách biệt
núi non
đừng ai trách vỡ nụ
hôn ngọt ngào
một lần xem tựa
chim bao
lòng tôi con nước
chảy vào lãng khuây
ÁNH TRĂNG
Ánh trăng không bậc
cấp
bầu trời như chiếc
dù mất cán che ta
ánh trăng mơn man
phút giây hồn lang bạt
giấc mơ song hành
với ngọn gió đi hoang
ánh trăng vô tư dát
vàng dòng đời vô tận
từng sợi tơ ánh
sáng lấp lánh co giãn
ánh trăng không hư
hao niềm tin thánh thiện
nàng Hằng Nga khuôn
mặt diễm kiều
những đêm không
trăng ta chờ đợi
tia hào quang linh
ảnh chập chờn...
QUA TRẤN VŨ
chiều lên gió cát
đường dài
đế đô cung cấm đền
đài hư hao
chuông chùa đổ,
lặng cúi đầu
bóng đi trong nắng
chuyển màu
sắc – không.
TAN VỠ
Khi tôi về phương
khác
cuối con đường mọi
ánh mắt dửng dưng
tôi vẫn còn nghe
tiếng anh va vào
vách thời gian
lạnh hơn băng hàn
trôi qua sườn núi
tôi nâng niu bóng
chiều sót lại
đêm phũ phàng nuốt
chửng mặt trời
hoàng hôn thong tay
phía trước tôi càng
mịt mờ
song song hai vai
lác đác
đèn hắt sáng soi
bước
tôi bình thản đi
qua đời anh
dấu trong nụ cười
niềm biệt ly trầm tích
TẶNG BẠN
Tôi nói với bóng
mình
sự rủi may chơi trò
nhào lộn
cỏ cây mỉm cười
bướm ong và hoa săn
đuổi
ngày và đêm rót mật
nắng lên dâng đời
núi đồi vây bủa
gió thổi vào tim
thơ phải là lời
tiên đoán
các thực thể nhìn
nhau nghi ngờ
ý tưởng điên rồ xô
đẩy
tôi mộng du qua
đường biên tin cậy
giấc mơ bạn tương
giao đời tôi
“vô tâm vẫn còn
cách một lớp rào!”
CHIA LY
Câu chuyện kết thúc
nơi dòng sông
Tình anh thủy triều
ai hiểu
nỗi buồn tôi ngún
khói sóng trắng mờ
chợt thấy lòng
giăng tơ thương nhớ
tôi quay trở lại
con đường hợp hôn
quên lãng tự bao giờ
phía trước tôi
dòng sông là vùng
giao thoa cay đắng với ngọt ngào
anh ở bờ bên kia
gió thổi tóc tôi
bay thuận chiều anh bước.
MƯỜI NGÓN
Ai ban mười ngón
hao gầy
Em đan thương mến
cầu mai ấm người
Đây riêng mười ngón
hồng tươi
chiều hong khô cả
buồn vui bóng tà
nâng niu mười ngón
kiêu sa
ngày ta trở lại
càng xa vời vời
chưa đong mười ngón
đầy vơi
hồng hoang bên lở
bên bồi quạnh hiu
xác xơ mười ngón cô
liêu
nén nhang lặng cắm
giữa chiều, khói bay
cho quên mười ngón
thơ ngây
lâu đài trên cát ta
xây đổ rồi
cung đàn mười ngón
chia phôi
luân hồi mười ngón
đâu rồi tri âm
QUÀ TẶNG NHAU
tặng nhau tiếng
khóc chào đời sơ sinh
đêm hoang sơ
ngày tĩnh lặng
mầm sống thành hình
vươn mình đi giữa
cuộc đời
lời tri ân xin gửi
vào thời gian
nghe từ vĩnh hằng
lời đáp thiêng liêng
còn ngày mai cho
một lần chọn lựa
con đường độc hành
chưa dấu chân người
ta đi qua gió cuồng
và thác lũ
xưng tụng tình yêu
từ kí ức sinh thành
quà tặng nhau vòng
tay rộng mở
ôm trọn những vùng
hẻo lánh, xa xôi.
CHIẾC CỐC ĐÊM
Ta rót vào mắt cái
nhìn đã loãng nỗi đau
Ranh giới một thời
dang dở
Hoàng hôn đánh rỗng
mình
nhịp điệu bàn chân
ngủ quên
mùa đông ẩn sâu
lồng ngực
đôi mắt bừng lên
niềm kiêu hãnh trống lạnh
những đám mây vần
vũ xây tháp ngà
em đi đón cơn mưa
ai đưa em trở lại?
dưới tim mình lẻ ấp
vỉa than khô
niềm tin le lói
ngọn lửa không màu
từng sợi buồn âm ỉ
cháy trong ta.
CÓ MỘT ĐÊM
tự hỏi mình đốm
sáng lóe trong mơ
là vầng trăng?
Là tinh cầu nào xa
lạ?
Tôi muốn biết điều
mộng mị tiên tri
đốm sáng kia là lời
của mặt trời?
trên biển buồn tôi
gặp dấu chân tôi
những khát vọng
băng vết thương ngày cũ...
giật mình nghe
tiếng động hư không
xoay đấm cửa:
ùa vào đêm nguyệt thực.
MỘT GÓC TUỔI THƠ
Sẽ phục sinh những
anh hùng như trong cổ tích
từ hoa dại nở trên
hoang mồ
tôi không ngại bóng
đêm
hướng về khu mộ địa
cầu nguyện
uy nghiêm đài tưởng
niệm
hắt bóng xuống đời
tôi
sẽ phục sinh những
anh hùng như trong cổ tích
bia mộ vô danh
khói nhang nghi
ngút
tôi còn lại một
mình
các anh hùng ngủ
yên
dưới thời gian
trắng xóa.
ĐIỂM TỰA
Ta ẩn mình trong cỏ
cỏ hồn nhiên sinh
sôi
ta phân thân vào
đêm
đêm hư hao bóng
hình
ta nhập hồn cùng
gió
gió bỏ ta lại bên
trời
băng dãy sương mù
hôn ước mùa thu
khom người nhặt lá
cô đơn bạn tù.
HÁT VỚI CHIM TRỜI
Về đâu nuôi mối tình đơn phương
Chỉ chim trời nghe lời ta tâm sự
Con đường chim bay khác nào đường tình ái
Đầy những bất ngờ và khó thể suy lường
Còn đây mù sương với những cơn mưa
lầy lội đồng xanh và tím hoang bóng nắng
Chim nhiều lắm vẫn cùng ta hát,...
Những bài hát ngô nghê hòa sóng biển vỗ về
Nơi đây vùng quê hoang tím nỗi đời
Ôm tiếc nhớ và trót vay kỉ niệm
Những ảo niệm chợt đi, chợt đến
Biết đến bao giờ khuây khỏa nhớ nhung
Người chỉ thỏang qua như khơi gợi bẽ bàng
và để trêu ngươi một con tim bất trắc
Khi sự thật phơi bày trong tuyệt vọng
Mơ chuyện mai sau cũng chẳng để làm gì.
Về đây, ru ta trong bóng mát bầu trời
Mẹ đất vẫn chờ con về với mẹ.
Đứa con ngây thơ và thích trò mơ mộng.
Chỉ tìm thấy mình trong mỗi niềm đau
Người xa như tiếng vọng phía chân trời
Xa lạ tình yêu và gió trăng thôn dã
Ta gục bên vệ đồng nghe chim hát
Sấm vẫn vang rền từ bao nẻo đời ta
L.T.T
VIẾT Ở DUY XUYÊN
cuối ngày sóng nước mênh mông
một mình trong nắng vời trông mây trời
chim chiều mỏi cánh chơi vơi
hoàng hôn giữ lại những lời kêu thương
tuổi buồn dài những nhánh sông
đường cùng ta mới theo dòng về đây
tháng ngày bạn với cỏ cây
biển kia đã kịp nhận đầy rong rêu...
KHÔNG ĐỀ RẰM THÁNG GIÊNG
Không quá khứ, không vị lai
một trường ánh sáng soi đài gương kia
đêm xuân đôi lứa phân lìa
hoa trăng tìm đến sẽ chia nỗi niềm
TỰ KHÚC
thổi qua lòng đêm
ngọn gió dịu dàng
ngón tay tự do vẽ vào im lặng
bước chân một người đã tắt cuối đường
đôi mắt dĩ vãng mở to
nỗi niềm cây cỏ
ngọn đèn ngủ quên
phố phường xiết chảy
tháp đền đứng lại bên trời
từng hồi chuông kêu vang
đêm run run lời khấn nguyện
len lỏi vào lòng đất
bài thánh ca dang dở
VU VƠ
Lưng chừng
Sương khói
Chơi vơi
Mênh mông
Đáy nước
đựng trời tương tư
mây quên hẹn
phút giã từ
hạt mưa về đất
an cư nỗi buồn
TỰ THUẬT
Tôi khóa chặt căn nhà nỗi buồn
Chìa vứt xuống dòng quên
mối tình chưa lên ngôi
đòi giải thoát
hoài nghi như con thú dữ
tấn công từ phía trước
tôi giã bờ vô cảm
khát vọng từ chối những lối mòn
tương lai nhìn tôi thách thức:
-
Ai là
kẻ chiến bại hãy chờ xem!
Không thể lừa dối mình lâu hơn
Tôi lang thang tìm sự thảnh thơi
Cô đơn đón đường dọa dẫm
hẫng hụt
chới với
tôi quay về phá tung cánh cửa căn nhà nỗi buồn
từng giọt lệ âm thầm chảy ngược, sủi tăm.
MỘT NGÀY Ở THÁP MỸ SƠN
Hoàng hôn giăng lưới chiều cố quận
đẫm hơi sương
ngọn cỏ ăn mồ
những bước chân rơi vào cô tịch
nghe như gạch rụng tháp gầy!
du khách nghỉ trong lòng Chiêm thổ
kể nhau nghe huyền tích Chế Bồng Nga
xôn xao cố quận lời bàn tán
dưới mồ có thức những hồn ma?
uống cạn ánh sao đáy cốc
tiếng cười vỡ bóng trăng suông
thôn sâu, khói núi, ngàn cây lạnh
rượu nồng lên sắc máu
hư mơ
dường như trong gió hồn Chiêm đế
vờ vật đi về khóc vong quốc!
RỜI RẠC TRONG TA
- sụp lạy bóng đêm
bóng đêm tù đày
thưa: nay tôi đủ
số ngày sống đêm.
- từng lưỡi hư vô
xé toang lồng ngực
con tim thổn thức
hận thù – thương yêu
- rời rã châu thân
mặt trời khuất dần
rang lê gót mỏi
soi mình sông Ngân
- lời của ăn năn
thoáng trong đáy mắt
nghe từ câm lặng
mình tha thứ mình
DỊU DÀNG ĐEN
lướt qua sườn đêm
thang âm cây cỏ
ánh sao chảy vào thung lũng
con rắn trườn qua mái bếp nhẹ nhàng
người đàn ông hiện ra từ đất
da thịt trở màu hăng hắc rêu mùn
cô gái bước vào ngôi nhà bí ẩn
tấm chàng mạng buông lưng chừng
lũ trẻ múa may ngọn đèn đom đóm
những chiếc bóng vật vờ
bóng người già bên kia sườn đêm
thẫm đen hơn bóng tối.
LỤC BÁT 3 BÀI TẶNG Q.Z
1. Ngày nào ta giã biệt người
người như mây trắng bên trời ngổn ngang
hỏi rằng: hẹn gặp lại không?
Cúi đầu im lặng. chớp giông vang rền
- Mộng. Ta khó gặp được người
Tỉnh. May nhặt được tiếng cười lao xao.
giờ người phiêu bạt phương nào
xa xôi như những vì sao trên trời.
- Ta về người có nhớ không?
người như cánh hạc phiêu bồng chân mây
sự đời nhẹ nhõm hai vai
còn ta chết giữa ngục tù áo cơm
ta về sách cũ ố vàng
thơ xưa còn lại vài trang giấy nhàu
tình yêu có phải phép màu?
nợ nần chưa trả dưới bao thề nguyền...
bao giờ thôi kiếp nổi nênh
nhà kia khởi dựng trên nền đất hoang?
người đi như ngọn gió ngàn
gửi vào trời đất dư tàn phù hoa.
CÓ MỘT MIỀN HOANG DÃ
Có một miền hoang dã trong tôi. Hoa dại nở
trên mồ vô chủ, sắt se lòng khi ngắm từng cánh rã. Ôm xót xa tôi ném xuống ao
bèo. Có một miền hoang dã để mang theo, tuổi ấu thơ đi về sớm tối, một thưở đói
nghèo khóc trong vòng tay mẹ, một đời lo âu hằn nếp gấp trán cha. Có một miền
hoang dã hôm qua, cậu bé làng bên ngân nga tiếng sáo, cánh diều ai lạc giữa
chiều hạ cháy, hương sen nồng nàn tỏa ngát vùng quê. Có một miền hoang dã với
đam mê, bao nông nỗi tuổi mười lăm, mười sáu, giọt nước mắt khổ đau còn chảy,
xơ xác mảnh hồn khi mất những ngưiờ thương.
Có một miền hoang dã phủ màn sương, trong
thức tỉnh chập chờn tôi trở lại, giữa bát ngát đồng quê lòng tê tái, trôi tuột
rồi bao dịu ngọt xa xưa. Có một miền hoang dã nắng mưa, đứa bé ngây thơ là tôi
thưở ấy, suốt quãng đường lang thang mong tìm thấy, cây bút thần vẽ lên những
ước mơ. Có một miền hoang dã trong câu thơ, vỗ về tôi trước vui buồn hiện tai,
chưa thể về dẫu tôi còn nhớ mãi, nơi ấy đâu còn là mái ấm chở che. Có một miền
hoang dã tôi nghe, lời mẹ ru se tim nhói buốt, ngày ra đi đường xa mờ hun hút,
tiếng trẻ thơ gọi vỡ trời chiều.
Có một miền hoang dã để tôi yêu.
LÊ THU
THÙY
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét