Thơ Lê Thu
Thùy
KHUYA NAY TÔI THẤY
KHUYA NAY TÔI THẤY
Còn một điều
gì đó như là
Nỗi bất hạnh của tôi đã được
một bàn tay bí ẩn lập trình
và giờ đây trong căn phòng trọ chật hẹp này chỉ có
Tôi và một hình bóng đen tối vẫn ngày đêm
ám sát nụ cười trẻ thơ. Hắn gương mặt của
một con chó điên, nanh vuốt ma cà rồng,
và những quái thai hút máu, ngậm máu phun người.
Nỗi bất hạnh của tôi đã được
một bàn tay bí ẩn lập trình
và giờ đây trong căn phòng trọ chật hẹp này chỉ có
Tôi và một hình bóng đen tối vẫn ngày đêm
ám sát nụ cười trẻ thơ. Hắn gương mặt của
một con chó điên, nanh vuốt ma cà rồng,
và những quái thai hút máu, ngậm máu phun người.
LTT
THÊM MỘT LỜI
Ngày đó anh
có thể hiểu biết thông minh hơn em là người đàn bà nghèo nhất trên thế gian
này, em may những ý nghĩ muộn phiền ngày đêm và có những tháng ngày mất việc em
lang thang gõ cửa chờ bán sức chịu đựng.
Em đã nhận
ra anh ngay trong khoảnh khắc em biết anh có mặt giữa cõi đời này và em đã nói
với anh về một trời yêu một tình yêu một niềm yêu
và thêm một lời yêu để hiểu lời mình đang giãy chết
Anh chỉ có thể hiểu em không có một ý niệm về một người tình không nhu cầu, trắng tay và thoái nợ.
và thêm một lời yêu để hiểu lời mình đang giãy chết
Anh chỉ có thể hiểu em không có một ý niệm về một người tình không nhu cầu, trắng tay và thoái nợ.
LTT
ANH CÓ THỂ
ĐÃ NGHĨ VỀ TÔI
Giữa tiệc
cưới một người xa lạ
ngập tràn rượu hoa và nụ cười tươi thắm của nàng dâu
tôi đã nhìn thấy ánh mắt anh đậu đâu đó
miền tâm tưởng xa xôi, nơi bến bờ tình yêu
của những ngày thơ mà tôi chưa trọn giấc mơ hạnh phúc.
Nơi đó, tôi sẽ theo anh rong ruổi,
du thuyền sóng nước mênh mông
Bao giờ cần một tình yêu anh hãy về trong
giấc mơ êm đềm nhất
dẫu rằng giờ đây bao cay đắng phủ quên
ta trong oi ả trời chiều và tôi đã nghe anh hát,
lời hát buồn buâng khuâng vùi con tim giữa hão huyền nhưng dịu dàng và
anh ở trong niềm nhớ nhung của tôi, niềm nhớ nhung vời vợi, khôn cùng.
ngập tràn rượu hoa và nụ cười tươi thắm của nàng dâu
tôi đã nhìn thấy ánh mắt anh đậu đâu đó
miền tâm tưởng xa xôi, nơi bến bờ tình yêu
của những ngày thơ mà tôi chưa trọn giấc mơ hạnh phúc.
Nơi đó, tôi sẽ theo anh rong ruổi,
du thuyền sóng nước mênh mông
Bao giờ cần một tình yêu anh hãy về trong
giấc mơ êm đềm nhất
dẫu rằng giờ đây bao cay đắng phủ quên
ta trong oi ả trời chiều và tôi đã nghe anh hát,
lời hát buồn buâng khuâng vùi con tim giữa hão huyền nhưng dịu dàng và
anh ở trong niềm nhớ nhung của tôi, niềm nhớ nhung vời vợi, khôn cùng.
LTT
NGÔN TỰ BỒ
ĐỀ HOANG
Hãy để những
lời nguyền rủa của ta một sớm mai theo cơn gió bay lên đầu đối tượng và ta sẽ
im lặng suốt đời như cội bồ đề hoang đứng trên gò đống nơi cồn vắng với những
khu mộ địa bị di dời còn sót lại từng cái tên gợi nhớ về những bãi tha ma.
Hãy che mắt đừng để ta nhìn thấy những hài cốt dù rằng bình rượu của phu đào huyệt đã rửa sạch tàn tích của mọi hình hài từng có một thời uống no nhựa sống cuộc đời bằng đôi môi khô khốc và mình ta hình dung gương mặt người đang sống đang tan nát bởi chiến tranh hoặc đang giận dữ vì đau thương và đang choáng ngợp bởi hào quang chiến thắng.
Ta đã đến đây giữa đồng không mông quạnh nghe theo ý nghĩ vô cùng buồn thảm vì cái chết nào cũng khoác thêm chiếc bóng màu đen và không gì cay đắng hơn tro tàn thực tại.
Và ta tiếp tục những lời nguyền rủa vì ngai vàng của các đấng quân vương đã bị mưa thời gian rửa trôi, cả những trái tim vĩ đại, những dung nhan kiều diễm, những sự nghiệp lớn lao, các anh hùng thời đại cũng chôn vùi dưới dòng chảy năm tháng để rồi đôi mắt buồn bã của ta nhìn vào bầu trời bất chợt khi ánh chớp của một lưỡi tầm sét thình lình giáng xuống đánh gục những cô hồn đeo bám ta.
Hãy che mắt đừng để ta nhìn thấy những hài cốt dù rằng bình rượu của phu đào huyệt đã rửa sạch tàn tích của mọi hình hài từng có một thời uống no nhựa sống cuộc đời bằng đôi môi khô khốc và mình ta hình dung gương mặt người đang sống đang tan nát bởi chiến tranh hoặc đang giận dữ vì đau thương và đang choáng ngợp bởi hào quang chiến thắng.
Ta đã đến đây giữa đồng không mông quạnh nghe theo ý nghĩ vô cùng buồn thảm vì cái chết nào cũng khoác thêm chiếc bóng màu đen và không gì cay đắng hơn tro tàn thực tại.
Và ta tiếp tục những lời nguyền rủa vì ngai vàng của các đấng quân vương đã bị mưa thời gian rửa trôi, cả những trái tim vĩ đại, những dung nhan kiều diễm, những sự nghiệp lớn lao, các anh hùng thời đại cũng chôn vùi dưới dòng chảy năm tháng để rồi đôi mắt buồn bã của ta nhìn vào bầu trời bất chợt khi ánh chớp của một lưỡi tầm sét thình lình giáng xuống đánh gục những cô hồn đeo bám ta.
LTT
ĐẰNG SAU
“CUỘC SĂN CỪU HOANG(*)”
một mình
trong phòng tối, những bước chân tắt dần chinh phục sự im lặng, trên tường tấm
gương lớn giam cầm những hình ảnh bất động, các con chữ phóng chiếu, không một
làn hương, không một thanh âm, không một đóa hoa quyến rũ và ướp thơm dòng tư
tưởng vun vút phi đao.
từng cuốn sách bị dòng tư tưởng đâm thủng, khoét sâu, trượt theo những tia sáng dằng dặc, lẻ loi, lượn lờ trên các vách bờ trên nền cát hoang vu cô quạnh, trên đỉnh núi tuyết lở mà mọi phúc lành không đi xa hơn tiếng thì thầm của xương khớp hòa tan trong gió.
Bầu trời đầy mây, những ngọn núi tuyết lở xa mờ mịt từ một trang sách tình cờ dẫn vào một miền đất cằn cỗi heo hút, một thị tứ đói nghèo băng giá đang đi đến cõi chết và ở nơi đó có một nhà văn mới vào nghề đang rữa mục trong mỏi mệt phù nề...
Và rời rạc, từng chương nghiêng ngã đẩy tôi về phía con cừu hoang với bước chân oai hùng, sức mạnh hoang dã quyền năng tráo trở từng bậc thang uy nghi vung vãi thị oai ngôi sao thống trị vừa chễm chệ ngự trị xác thịt chàng trai tỉnh lẻ dang dở tác phẩm đầu tay chưa qua cơn hoang mang đã hài hước treo mình trên dây thòng lọng.
người đàn bà rời mắt khỏi trang cuối, từng luồng run rẩy luồn qua mỗi ống xương, từ trong gương ánh sáng dịch chuyển như thoáng niệm khởi tình yêu và trên áng mây bập bềnh vầng trăng hư ảo hé mở nụ cười lao xao thảm cỏ xanh non chân trời điểm xuyết mũi đao ứa máu con tim chưa được bọc giáp.
từng cuốn sách bị dòng tư tưởng đâm thủng, khoét sâu, trượt theo những tia sáng dằng dặc, lẻ loi, lượn lờ trên các vách bờ trên nền cát hoang vu cô quạnh, trên đỉnh núi tuyết lở mà mọi phúc lành không đi xa hơn tiếng thì thầm của xương khớp hòa tan trong gió.
Bầu trời đầy mây, những ngọn núi tuyết lở xa mờ mịt từ một trang sách tình cờ dẫn vào một miền đất cằn cỗi heo hút, một thị tứ đói nghèo băng giá đang đi đến cõi chết và ở nơi đó có một nhà văn mới vào nghề đang rữa mục trong mỏi mệt phù nề...
Và rời rạc, từng chương nghiêng ngã đẩy tôi về phía con cừu hoang với bước chân oai hùng, sức mạnh hoang dã quyền năng tráo trở từng bậc thang uy nghi vung vãi thị oai ngôi sao thống trị vừa chễm chệ ngự trị xác thịt chàng trai tỉnh lẻ dang dở tác phẩm đầu tay chưa qua cơn hoang mang đã hài hước treo mình trên dây thòng lọng.
người đàn bà rời mắt khỏi trang cuối, từng luồng run rẩy luồn qua mỗi ống xương, từ trong gương ánh sáng dịch chuyển như thoáng niệm khởi tình yêu và trên áng mây bập bềnh vầng trăng hư ảo hé mở nụ cười lao xao thảm cỏ xanh non chân trời điểm xuyết mũi đao ứa máu con tim chưa được bọc giáp.
(*)(tên một tiểu thuyết của Haruki Murakami)
LTT
LTT
ANH CÓ NGHE
LỜI EM HÁT?
Trở về giữa
chiều mệt mỏi/ thấy trên những đồi hoang những bóng mờ
tiền kiếp lang thang/ em muốn hát về những nỗi đời đã muộn màng nguyền
ước/ bài hát dưới mưa thời gian/ anh giờ hoang vắng mọi cuộc tình!
tiền kiếp lang thang/ em muốn hát về những nỗi đời đã muộn màng nguyền
ước/ bài hát dưới mưa thời gian/ anh giờ hoang vắng mọi cuộc tình!
Lời hát vào
nẻo thiên thu/ em trong hư vô/ em rồi biệt tịch/ những ám
ảnh ngủ quên giờ sống dậy/ anh mãi là khách lạ/ ký ức nào riêng ta?
ảnh ngủ quên giờ sống dậy/ anh mãi là khách lạ/ ký ức nào riêng ta?
Không có con
đường cho em, cho anh/ lối ta đi bất ngờ, vô định/ lời
hát dưới đất quê máu thịt.
hát dưới đất quê máu thịt.
không còn trong
anh dù chỉ vọng âm.
LTT
KHÔNG ĐỀ 1
Rồi những ý
nghĩ về anh sẽ trôi buồn ký ức/ những con đường anh không
dấu chân em/ bàn tay nào níu anh trong đêm cô đơn bất tuyệt/ đau đớn
lời yêu xé vỡ cõi vô hình.
Anh đã vào miền tĩnh lặng của đời em/ cánh cửa tình yêu mở ra đại
dương dậy sóng/ anh làm sao nhận ra em/ anh xa biệt bờ bên ấy/ và anh
tìm ai giữa bao người con gái khao khát hiến dâng/ vật vã giữa cõi đời
eo hẹp lòng người.
dấu chân em/ bàn tay nào níu anh trong đêm cô đơn bất tuyệt/ đau đớn
lời yêu xé vỡ cõi vô hình.
Anh đã vào miền tĩnh lặng của đời em/ cánh cửa tình yêu mở ra đại
dương dậy sóng/ anh làm sao nhận ra em/ anh xa biệt bờ bên ấy/ và anh
tìm ai giữa bao người con gái khao khát hiến dâng/ vật vã giữa cõi đời
eo hẹp lòng người.
KHÔNG ĐỀ 2
Còn lại với
em chiều nay là những mảnh hồn hư vỡ/ chuông đã gióng
vang/ vội vàng lời đáp trả/ người chủ nợ vô danh chưa xuất hiện/ chỉ
thóang mơ hồ một điềm báo không lành.
vang/ vội vàng lời đáp trả/ người chủ nợ vô danh chưa xuất hiện/ chỉ
thóang mơ hồ một điềm báo không lành.
Gục trên
nhưng trang thơ nghe xạc xào giấy bút/ một phân thân ở lại/
nghiêng xuống nỗi buồn/ lau dòng nước mắt/ ru mãi một đời trĩu nặng âu
lo.
Bên ngòai bóng chiều bụi hằn mắt sâu.
nghiêng xuống nỗi buồn/ lau dòng nước mắt/ ru mãi một đời trĩu nặng âu
lo.
Bên ngòai bóng chiều bụi hằn mắt sâu.
KHÔNG ĐỀ 3
Anh chẳng
bao giờ nhìn vào mắt em để thấy bóng tối phủ lên mọi hình
ảnh đã chìm sâu dưới nỗi ưu tư vào một ngày tháng bảy khi em dừng lại
giữa đường gõ cửa người thợ may học cách khâu vá vết thương. Những cú
va đập vẵn còn để lại vết bầm trên gương mặt/ và cũng trên gương mặt
em vài vết sẹo nho nhỏ cứ gợi nhớ về bao tai họa, anh chẳng bao giờ
nhìn thấy bước chân họan nạn gõ nhịp trên ngực, trên vai, trên tim,
trên da, trên tóc, trên tuổi,.. trên nỗi muộn phiền ca bài ca về niềm
đau vĩnh cữu ngự trị mà trong một chấn thương bất ngờ em tưởng chừng
như đã được đâỷ vào ngôi nhà bình yên chỉ cần chờ đợi trong khỏanh
khắc anh sẽ đến.
Anh vẫn cư trú bên ngòai những bức tường chật hẹp chỉ che chở em trong
khỏang thời gian được ấn định sẵn.
ảnh đã chìm sâu dưới nỗi ưu tư vào một ngày tháng bảy khi em dừng lại
giữa đường gõ cửa người thợ may học cách khâu vá vết thương. Những cú
va đập vẵn còn để lại vết bầm trên gương mặt/ và cũng trên gương mặt
em vài vết sẹo nho nhỏ cứ gợi nhớ về bao tai họa, anh chẳng bao giờ
nhìn thấy bước chân họan nạn gõ nhịp trên ngực, trên vai, trên tim,
trên da, trên tóc, trên tuổi,.. trên nỗi muộn phiền ca bài ca về niềm
đau vĩnh cữu ngự trị mà trong một chấn thương bất ngờ em tưởng chừng
như đã được đâỷ vào ngôi nhà bình yên chỉ cần chờ đợi trong khỏanh
khắc anh sẽ đến.
Anh vẫn cư trú bên ngòai những bức tường chật hẹp chỉ che chở em trong
khỏang thời gian được ấn định sẵn.
KHÔNG ĐỀ 4
Buổi sáng
đôi mắt biến hình cái nhìn câm lặng những nốt nhạc chìm dòng quên lãng
nơi một ngày người đàn ông nàng yêu ra đi với những lời tàn nhẫn để tự
giết mình.
Đôi tay ru buồn trên bàn phím/ con chữ đau lòng dịch chuyển trong tận
cùng tuyệt vọng hoa vẫn tỏa màu, thời gian, em vẫn nụ cười vô ưu đậu
trên ngực anh giữa giấc mơ thăm thẳm một vùng tuổi thơ anh chưa sống
trọn những ngày bình yên/ chưa đi hết những đêm giông tố đã cạn kiệt
mạch nguồn.
Đôi môi xa xưa vục vào trang ký ức nát nhàu mối tình vừa chớm/ em
thóat khỏi chiếc bẫy nai mắt ngơ ngác lộc non phủ dụ.
Người đàn ông bất ngờ độ lượng nhặt lên cái cười phũ phàng lay động những khu rừng.
đôi mắt biến hình cái nhìn câm lặng những nốt nhạc chìm dòng quên lãng
nơi một ngày người đàn ông nàng yêu ra đi với những lời tàn nhẫn để tự
giết mình.
Đôi tay ru buồn trên bàn phím/ con chữ đau lòng dịch chuyển trong tận
cùng tuyệt vọng hoa vẫn tỏa màu, thời gian, em vẫn nụ cười vô ưu đậu
trên ngực anh giữa giấc mơ thăm thẳm một vùng tuổi thơ anh chưa sống
trọn những ngày bình yên/ chưa đi hết những đêm giông tố đã cạn kiệt
mạch nguồn.
Đôi môi xa xưa vục vào trang ký ức nát nhàu mối tình vừa chớm/ em
thóat khỏi chiếc bẫy nai mắt ngơ ngác lộc non phủ dụ.
Người đàn ông bất ngờ độ lượng nhặt lên cái cười phũ phàng lay động những khu rừng.
LÊ THU THÙY