Thơ lê thu thùy
THEO DẤU NGƯỜI XƯA
TRONG LÀN NẮNG ỬNG
Những cánh chim di trú cuối
cùng đã khuất phía trời nam
Để lại phía sau những vệt
nắng se lạnh
Mùa đã chuyển và em đang ủ ấm
Đôi bàn tay xanh gầy trong
túi áo khoác
Đón chào một ban mai
Rồi giữa những hàng cây đang
tươi lên
Chồi búp trổ vàng dưới nắng
Tỏa vào em sắc hồng năm mới
Và một tình yêu đang trỗi dậy
Lan tỏa tận chân trời
LTT
MƯA XUÂN
Vào một ngày nhiều mây
và gió hát những bản tình ca
kể về
tình yêu của những thời kì xa
xưa
em đã đến và đã viết lên
trang tình yêu
thiếu nữ vẫn thường mơ về
đêm đêm…
ở đâu đó
giữa trời sao
mưa móc tuôn trào
ân sủng dành riêng cho mỗi
con người
dạt dào lòng thương yêu và
ban trải…
và em mãi ở lại với mùa xuân
cùng những cơn mưa
dù thời gian đã
trôi bàng hoàng trên từng
cánh hoa
và ánh sáng
mơ hồ của một ngày nhiều mây
và gió
…
LANG THANG TRÊN ĐỒNG QUÊ
Bỏ lại bên thềm những đêm mùa
đông
Nụ hôn giá rét phân biên thùy
hai tâm hồn lạnh giá
Trên tầng mây cuối chiều ráng
hồng lên
Phá vỡ chiếc bóng run rẫy của
chuỗi tháng ngày cô quạnh
Nàng đang hái nốt đám lá mai
vàng sót lại
Trên ngọn đồi trai gái cười
vang
Nhịp nhảy thời gian vừa kết
nụ
Thoảng làn hương rượt đuổi
ngọn gió khắp cánh đồng
Như một trò chơi tinh quái
Những đêm sau
Một trời mai vàng bừng nở
KHI CHIỀU XUỐNG GIÓ QUA CĂN
PHÒNG NHỎ
Nơi trang sách vừa mở
Những câu thơ của Goethe hiện
ra
Giọt nắng vô tình dịch chuyển
Êm đềm sóng lá vườn cây
Lũ chim sẻ cũng bất ngờ im
tiếng
Lặng lẽ đóa hoa rã từng
cánh..
Chậm...
Buồn...
Điệu nhạc
Tỏa hơi rừng
Quán xuân
Lời cuối cho em hiện rõ trong
ký ức nhạt nhòa:
Gặp lại em là điều không
thể,...
Vì chỉ chốc lát nữa thôi
Anh phải đến một phương trời
Trên tay anh gió vẫn lùa như
suối tóc biếc xa xưa.
MỘT NGÀY NỮA LẠI ĐẾN
Buổi sáng
Thức giấc cùng bình minh
Nghe trong đọt lá non hơi thở
khẽ
Cảm giác giữa bàn tay con
chim nhỏ chuyển mình.
bắt đầu
Từng động thái đã thành thói
quen
Không có em cùng ngôi nhà nhỏ
Đã nhiều năm cô đơn
Anh tựa hồ sống trong lòng
biển cả.
Vậy em hãy để cho anh tự do
Nghĩ về em trong giây lát
Không hẳn là tình yêu hay nỗi
nhớ.
Khỏanh khắc hòai niệm
Em từ ký ức vút hiện
Đem đến làn hương tinh khiết
làm trái tim anh khuây dịu.
NHỮNG ĐOẢN KHÚC HUẾ
1.
Tản mạn giữa tháng năm im
lặng
Những bức tranh choáng đầy
tâm trí
Lớp bụi mù mùa đông lạnh
Bãi cỏ xanh trước cổng trường
sư phạm
Đối diện chợ Đông Ba
Tháng ba trúc đào nở
Còn với tôi
Cầu Tràng Tiền xưa sáu vai
mười hai nhịp
Mang bầu trời Cố Đô
Hai mươi năm trở về
Soi bến Phu Văn Lâu
Con đò nhỏ mang gương mặt
tiếc nuối
Ôi thời trẻ dại!
Đóa vô thường trổ trên từng
nhánh tay.
2.
Ký ức lên màu cổ tích
Về những con đường, lăng tẩm,
thành quách phong sương
Và dọc đại lộ ngày xưa tôi đi
học
Có khu vườn thoang thoảng
hương cau
Tháng mười mưa dầm
Nỗi niềm trút nước
Chăn mỏng bùng nhùng
Thảng thốt từng cơn ho
Gương mặt chàng trai khuất
sau trang sách
Thả từng ô vuông xuống thềm
rêu
Đôi mắt trống khô đám sinh
viên nghèo
Ướp không nổi tập giáo trình
tiếng Hán
Con chữ Thánh Hiền lùi vào
bóng tối
Bài thơ tự do cựa mình di
chuyển hướng chân mây
3.
Ai đặt tên dòng sông dài như
lưỡi kiếm
Cha ông múa giữa trời xanh
Từ thuở hồng hoang
Vó ngựa trường chinh băng
suối, vượt ngàn
Và bây giờ tôi đến đây
Say nắng Đại Nội
Cầu vồng Ngã Ba Sình
Nối nhịp chiều khơi vơi
Xưa Vĩ Dạ
Thôn nữ mơ màng thánh thượng
vi hành
Một đêm thuyền rồng xuôi mái,
ngược sông
Xót xa phận má hồng mưa,
nắng…
Nơi này
Từng lời ca trổ bông
Bàn tay vút cung đường
Người ăn xin mù
(một thời ca sĩ tài danh)
Thổn thức điệu nam ai
Khóc thương các ông Hoàng trẻ
bị đày biệt xứ
Giọng hát chứa đượm tình non
nước
Và ngọn triều vô hình
Hòa tiếng đàn liêu trai
Vỗ đầu sông
Vỗ cuối sông…
4.
Ngày ta xa Huế
Mái đầu xanh chưa một mảnh
tình
Tưởng tượng cái nghèo khuất
bóng
(những khu nhà ổ chuột lại cứ
bén rễ, chen chân)
Ngày ta xa Huế
ảo vọng vàng son
mọc giữa phố phường những cao
ốc, những hotel
nhưng nước mắt ông trời bất
nhân:
mưa dầm
lụt ngập
bão tố
lũ rừng
sóng thần
động đất
…
Vết chai hai vai mẹ lớm thêm
Chiếc đòn gánh oằn vai gánh
thiên tai kiệt sức
Ngày ta xa Huế
Vài đứa bạn hóa thân loài
chim di trú
Hát trên bồn gió những mộ
khúc đời ma đói.
5.
Giấc mơ cháy một vùng cơm áo
Lũ cú mèo trên tầng tháp hú
đêm
Vết ố từ cái nhìn ngàn năm
khoét rỗng
Những cơn bão theo mùa suốt
cuộc bể dâu
Khi nỗi nhớ thành miền sương
khói
Điệu hò trầm tích xa xưa
Dòng Hương dẫn câu thơ vào
huyền thoại
Trăng kinh kì lành lạnh mảnh
giang sơn.
MẮT NGƯỜI XA
Mắt người soi tuổi buồn khôn
tả
Trên mênh mang lan tỏa sóng
tình xa
Sao phải sớm định phần dang
dở,...
...
về với ánh đèn từ giã
chân còn tóe máu ngày qua
góc quê nuôi sống đời cơ cực
Chôn vầng trăng ngọc ngà.
MỘT NGÀY NỮA LẠI ĐẾN
Buổi sáng
Thức giấc cùng bình minh
Nghe trong đọt lá non hơi thở
khẽ
Cảm giác giữa bàn tay con
chim nhỏ chuyển mình.
bắt đầu
Từng động thái đã thành thói
quen
Không có em cùng ngôi nhà nhỏ
Đã nhiều năm cô đơn
Anh tựa hồ sống trong lòng
biển cả.
Vậy em hãy để cho anh tự do
Nghĩ về em trong giây lát
Không hẳn là tình yêu hay nỗi
nhớ.
Khỏanh khắc hòai niệm
Em từ ký ức vút hiện
Đem đến làn hương tinh khiết
làm trái tim anh khuây dịu.
CUỐI NĂM
Những trang thư đầy dần trên
bàn viết
Gió não nề thổi hơi lạnh vào
thơ
Đêm khơi sâu nỗi buồn câm
lặng
Vẫn đi về bóng hình cũ trong
mơ.
Rừng lá thẫm xanh rầm rì bao
chuyện lạ
Em tựa suối nguồn ca vô tận
tình yêu.
THIÊN NGA
Thiên nga đã về trời
Một ngày đầu thu hanh hao
Trong niềm lưu luyến
Ta nghe thiên nga vỗ cánh
Bên dòng suối vắt ngang tầng
mây
Hoa rơi trên đường
Màu hoa như điềm báo
Xác hoa vương nỗi ngậm ngùi
Ta mong thiên nga từng ngày
Ta còn lầm lạc mãi
Nơi này ta bơ vơ
THÁNG MƯỜI
Tháng mười bão giông
Se sắt nỗi lòng khách trọ
Mưa tầm tã trút qua mái đầu
Hồn như tràn ngập lệ trời
Đường dài nhẹ tênh những
chiếc lá rơi
Sao mắt quầng thâm khoảng
trống đầu cành?
Đêm vẫn hững hờ buông hơi thở
lạnh
Xin ngủ say dùm bao mất mát
hôm qua
Tháng mười mang về cơn gió
tang thương
Thổi tắt ngọn đèn đang tỏa
sáng
Ta trắng cả mảnh đời đen bạc
Mười ngón tay gầy đan xót xa
đắp đổi.
VỀ ĐÊM
Niềm bất an thức dậy
Câu hỏi ngày mai chất chứa
nỗi niềm
Bàn tay hoang mang gõ vào
trống vắng
Gió vô tình qua những quãng
đường quen
Sóng xưng tụng trùng dương
Lá ca nguyện đại ngàn
Thời gian điềm nhiên chảy
Nắng tàn vào đêm
Trăng như con thuyền cô độc
Nghiêng xuống nền trời
Làn ánh sáng mỏng tang
Kiêu hãnh chỉ những vì sao
Cả dải sao băng cháy vội
Đất trời vô cùng tận
Ta như dâú lặng cuộc đời điểm
thêm.
LỜI CUỐI CHO ĐÊM XƯA
nhiều đêm chong mắt
khát vọng hoang sơ hắt xuống
vỉa hè
ta khép lại từng bài thơ trôi
nổi
lời gọi cuối trời vào giấc
ngủ chập chờn
anh chết chốn rừng thiêng,
nước độc
ca nguyện những roi đòn,
những tội ác, những bộ mặt thú dữ, những thằng điên
anh lụy một giáo đường đổ nát
trên nẻo về vương quốc kẻ bị
lưu đày...
nhiều đêm nát nhàu, hôn ám
hai vai thập giá lệch nghiêng
khúc giao hưởng của những vì
sao vang trong im lặng
ta nhặt từng tờ rơi
che mặt
MÙA XUÂN CHO CON
Có vầng trăng kì lạ
Mọc lên từ những cuộc đời
Mẹ mang niềm vui thầm lặng
Đi qua con đường tình yêu
Con như thiên thần
Bay giữa bầu trời
Trong vòng tay mẹ
Từng chồi non nẩy nở.
Có dòng sông huyền thọai
Chảy qua thời gian
Mẹ ru hình hài nhỏ bé
Từ suối nguồn yêu thương
Mẹ đợi ngọn lửa thiêng
Cháy từ chân trời lạ
Con đi vào mai sau
Những cánh rừng nguyên sinh
Đang nhìn con vẫy gọi.
VẪN CÒN ĐÂY
Nơi những chân trời xa xôi
Hoa vẫn nở vàng lưng đồi như
một sự điểm tô
Mây vẫn bay như một niềm hờ
hững
Và gió cứ thì thầm bài hát
viễn du
Trong mọi hòang hôn thành gần
gũi của đời người
Những bước độc hành đến rồi
đi như lời ru tiền định
Ta muốn vớt dư hương dĩ vãng
Tạc trên ngày tháng quạnh hiu
một bia ký riêng mình.
KHI MÂY TRẮNG PHỦ TRÊN VÙNG
KÝ ỨC
Khi mây trắng phủ trên vùng
kí ức
Những tia lửa mùa hè thắp đỏ
giấc yêu đương
Và cơn mơ lành xoa dịu
Niềm đớn đau phút chốc được
đền bù
Mật ngọt rót xuống môi khô
Thề cùng bóng đêm lời thủy
chung thật muộn
Sao nhạc buồn vẫn điềm nhiên
vọng đến
Trên những ấm êm tưởng mãi sẽ
trọn đời.
Biết nói gì với quá khứ đây!
Những lầm lạc từ đam mê hay
đam mê từ lầm lạc?
Cơn khát vẫn đốt người đến
cháy
Nuôi mãi phí hoài bằng lời
hứa với người xưa
Vui một mình
nhắp chén kề môi
kìa đóa viễn ly giữa trời rực
rỡ
khi khói yêu thương tụ hình
trong khuya khoắt
vô thanh là chứng tích cuộc
trùng phùng
TỰ VẤN
Tôi tin vào tình yêu như tin
có mình
Những vì sao thi nhau soi vào
đáy mắt
Và câu thơ dịu ngọt
Đã ngân lên lời gian dối!
Tôi tin vào tình yêu như tin
có anh
Tôi hòai thai giấc – mơ – địa
– đàng.
Các bông hoa thi nhau chạy
trốn
(Các bông hoa vốn chỉ biết
khoe màu).
Tôi nhặt được mùa thu trên
tấm vé muộn tàu
Ai xé làm đôi cuộc lữ hành đã
định
Sân ga chiều nay bỗng khác
Tôi tìm mua chiếc vé về trời.
Ai đó đang nói với tôi: - con
đói!
Mỗi mặt người không dấu nỗi
nét mộng du
Tôi lạc từ bao giờ ấy nhỉ?
Có phải từ ngày tôi ảo tưởng
tình yêu?
BẤT NGỜ
Như sợ lạc mất người yêu dấu
Ta lao đi tìm những dấu vết
thân thương
Ta nhớ lời người ca bên ta
thuở ấy
Những giai điệu thanh bình
như những áng mây bồng
Không hiểu giờ ai nghe ngừời
hát khúc huyền thọai
Tim ta ngân vang niềm đau đớn
khôn cùng
Ta lại mơ thấy cầu vồng bảy
sắc
mình khơi vơi trong bóng
chiều tà
Từ bầu trời rơi âm thầm từng
nốt nhạc
Chậm và buồn phủ mãi xuống
hồn ta.
CÂY ĐÀN CỔ
Đó là mối tình tiền định
Ta dâng trái tim với tất cả
khát khao
Trên sóng nhạc linh lan
Lời lời hiển lộng
Giờ ta sống trong niềm luyến
nhớ
Sao bạn bè ta cũng rời bỏ ta
đi
Ta vẫn thường tin ở vinh
quang
Vào rạng đông của một ngày lễ
hội
Trong đôi cánh thần tiên
người đến
Cùng dạo vang trời khúc nhạc
hồi sinh
Giờ ta đang thơ thẩn bên đời
Độc tấu bài ca về tình người
cao cả
Người sẽ đến dẫu rằng đã muộn
Viết tiếp về lòng độ lượng vô
lượng
Ta lại để tâm hồn bay bỗng
Khắp vương quốc âm thanh làm
kẻ trị vì.
HÁT VỚI CHIM TRỜI
Về đâu nuôi mối tình đơn
phương?
Chỉ chim trời nghe lời ta tâm
sự
Con đường chim bay khác nào
đường tình ái
Đầy những bất ngờ và khó thể
suy lường
Còn đây mù sương với những
cơn mưa
lầy lội đồng xanh và tím
hoang bóng nắng
Chim nhiều lắm vẫn cùng ta
hát,...
Những bài hát ngô nghê hòa
sóng biển vỗ về
Nơi đây vùng quê hoang tím
nỗi đời
Ôm tiếc nhớ và trót vay kỉ
niệm
Những ảo niệm chợt đi, chợt
đến
Biết đến bao giờ khuây khỏa
nhớ nhung
Người chỉ thỏang qua như khơi
gợi bẽ bàng
và để trêu ngươi một con tim
bất trắc
Khi sự thật phơi bày trong
tuyệt vọng
Mơ chuyện mai sau cũng chẳng
để làm gì.
Về đây, ru ta trong bóng mát
bầu trời
Mẹ đất vẫn chờ con về với mẹ.
Đứa con ngây thơ và thích trò
mơ mộng.
Chỉ tìm thấy mình trong mỗi
niềm đau
Người xa như tiếng vọng phía
chân trời
Xa lạ tình yêu và gió trăng
thôn dã
Ta gục bên vệ đồng nghe chim
hát
Sấm vẫn vang rền từ bao nẻo
quanh ta.
LTT
TÌM DẤU NGƯỜI XƯA
Trên những cánh rừng mờ mịt
Bọn ngậm ngải tìm trầm mất
tích chốn ma thiêng.
Khách hành hương uống no nước
độc
Gục chết bên ghềnh thác
Những dòng sông lũ lụt bốn
mùa
Người lái đò không phương
tiện sống.
Con đò rữa mục.
Biển vẫn dạt dào những bài
hát đại dương.
Bao ngư phủ không về sau bão
tố.
Nghĩa trang miền duyên hải
Hoa bạch cúc điểm màu.
MỘT GIA TỘC
Vào thuở vàng son dòng dõi
Biển tụng ca sức mạnh những
trào lưu
Đường cúc tần vàng thôn dã
Chim trời bóng nước sông xưa.
Vị tộc trưởng trồng một cây
phả hệ
Từng chiếc lá hắt ánh mặt
trời
Bỗng ngọn gió qua ngôi nhà cổ
Bí ẩn đòn roi cai ngục
Cây phả hệ gục đầu
Mặt đất đùn lên từng hang mối
khổng lồ
Sườn núi xói mòn lăng mộ các
đế vương….
HUYỀN THOẠI SÔNG VÀNG
Này anh nghiêng sang phía
vầng trăng
Mây ngủ trên sườn đồi vừa
tỉnh
Vài giọt sương rắc trên cành
lá
tiếng cú mèo gờn gợn suốt đêm
hằng sống hằng nghe lời yêu
thương
những con người luyện đá hóa
vàng
hằng tin ngọn gió vận may lại
kẻ ăn mày bỗng chốc hóa vương
gia
đêm gió núi như cô hồn gào
khóc
từng nén nhang soi rọi kiếp
người
những bóng mờ mơ hồ, sờ soạng
cúi đầu, quỳ gối, nguyện, ăn
năn...
này anh, nghiêng sang phía
vầng trăng
ánh sáng mà anh vẫn cơ cầu
nhỏ dòng máu lệ trông trời
đất
sông vàng vùi lấp thiên thu
ÁM ẢNH
Tôi phiêu lưu vào cảnh đời
bất hạnh
Chợt nhận ra vẻ đẹp phận
người
Quá hòanh tráng và bao la nỗi
buồn đói rách
Tình người nơi tôi bèo bọt
đến tật nguyền.
Đây những em bé sớm đời hành
khất
Các cụ già không chốn nương
thân
Bao thiếu nữ chẳng nhớ về tên
tuổi
Lắt lay đi đến tận đáy khốn
cùng.
Xin quỳ gối tôn vinh niềm
thống khổ
Tôi đi hoài không hết kiếp
lầm than
Đường mở rộng cửa vào bóng
tối.
Biết ai người thắp đuốc đợi chờ?
VIẾT DỌC ĐƯỜNG
Một ngày như mọi ngày bên bờ
biển âm u
Những ngư phủ về đất liền sau
bão.
Thân thể rưã nát, khuôn mặt
biến dạng.
Lòng đất mở vòng tay an táng
mọi hình hài.
Trong lễ cầu ngư náo
nhiệt,...
Chủ lễ xướng tên từng người
bỏ mình biển cả
Chợt phảng phất điệu đưa linh
ai oán
Chèo bả trạo lại cứ sôi lên
khí thế hội hè.
Thiếu phụ hai mươi thành gái
goá chồng.
Vành khăn trắng quấn giấc mơ
trong trắng.
VỀ VỚI THỜI GIAN
Anh xa rồi thuở hoang hoải
rừng đêm
Những sóng lá vỗ dạt dào hoài
niệm
những nghi thức tình yêu
không hôn ước
những nhịp đời bàng bạc mộng
hoàng hoa.
Ta gối đầu thương khóc buổi
dậy thì
Anh còn mãi bên ngoài niềm
hướng vọng
Tim vàng đá hồn tuyết ngọc
Môi mọng thơm tinh khiết đóa
sen đầu...
Tên tuổi nào trên dĩ vãng bộn
bề
Chao chát gõ lo toan, phiền
muộn
Nuôi lớn mãi nhằn nhọc vô
nghĩa
Chôn tài hoa giữa cơ cực, lầm
than.
ĐÊM
Lẻ loi
Từng vì sao lãng du
Rơi đầy lòng sông
Trên hai bờ tâm tình
Đôi lứa
Bềnh bồng
hư ảo
xuôi mênh mông
CẢM GIÁC GHI NHANH
kìa dăm chiếc lá vội vàng
vài nhà thơ lúc tiệc tàn: nửa đêm
nhắp thêm một chén môi mềm
cạn lời chúc tụng đi kèm buồn
nôn
thoát ly quầng mắt vô hồn
dật dờ khói thuốc bóng mòn
cháy theo
biết nhau thi phận khó nghèo
văn chưa hiện thực thơ đèo
hiện sinh
rơi rơi hàng giọt tội tình
Đợi cơn gió buổi bình minh
mỉm cười
DANG DỞ
Quen anh từ thuở lá vàng
Rơi vào một góc muộn màng mùa
thu
Xa anh từ độ cầm tù
Niềm cô đơn giữa biệt khu
điêu tàn
LÀM THƠ TRONG ĐÊM ĐÔNG
Lạnh lùng trời trở gió đông
Rét đêm rát mặt hồn không nẻo
rào
trời đêm rụng mấy ánh sao
sương đêm len thấm buồn vào
từng cơn
Bút nghiêng bôi xóa oán hờn:
tương tàn huynh đệ, phụ ơn
sinh thành.
VỚI TÔI HÔM NAY
1. Tôi lại về phía bến sông.
Những con thuyền ngược xuôi
ghềnh thác
Bên bờ đèn nhà người còn sáng
Cảnh ấm êm giết chết mộng hải
hồ
2. Thầm lặng cắm trên mộ phần
chị
Khói hương này toả đến bồng
lai
Đường xa quá, em lên không
kịp
Dường như đồi núi cũng thở
dài.
3. Ngồi giữa chốn non cao,
tôi hát
ngàn thông vi vu, bóng núi đổ
dài
Đất trời rộng lòng người sâu
hiểm
Đường đời chênh vênh, bụi đá
ơ hờ
4. Lòng phố hẹp chứa không
vừa ngạo khí
Lúc chạy ăn, lúc tranh chấp
nhùng nhằng
sống cũng được mà chết cũng
được
Vài tập thơ trầm mặc trước
đèn.
Có một nhà thơ như thế
Một lần tình cờ tôi gặp một
ám ảnh tình yêu
Tội lỗi, phi luân, khổ đau,
tuyệt vọng,…
Chàng trai chờ mong một lời
giải tội
Chàng trai lặng câm trên mọi
diễn đàn
Cái chết bao giờ cũng hóa
giải bi thương
Chàng trai lìa đời bởi tương
tàn huynh đệ
Những bài thơ khổ hình chàng
không viết nữa
Dù tình yêu phi luân vẫn tồn
tại trên đời.
TIÊN CẢM
trên những vùng sáng đầu tiên
vang âm lời ca dìu dặt
sự đổi thay đến với từng số
phận
dự báo điều thiêng liêng đang
khởi phát âm thầm
Khi con
đường vừa phát lộ được khai thông
những bàn chân nối tiếp nhau
hành trình phía trước
vài ánh mắt còn vương mối
nghi hoặc
chợt sáng lên niềm thán phục
vô biên
Quả trứng rồng vừa tách vỏ
trong đêm
Nét linh diệu chọn bình minh
lấp lánh.
BÀI CA HÀNH KHẤT
Gã hành khất nằm trên mặt đất
Hát bài ca về những con
đường.
Từng cánh cửa lạ lùng mở dần
ra như thể
Nếu không có người thế giới
sẽ chật hẹp hơn
Một lần tình cờ tôi đã nghe
lời ca u hoài về nỗi đời khất
thực
Đắng cay, tủi hờn cũng thành
dưỡng chất
Nuôi lớn phận người chọn kiếp
sống bèo mây.
Gã hành khất ngồi trên mặt
đất
Hát bài ca về những chân trời
Bên ngoài cảnh huy hoàng
vương giả
Những ông hoàng bà chúa cũng
chỉ là phận ăn may...
Gã hành khất lang thang trên
mặt đất
Hát bài ca về sự vô thường
Rồi anh sẽ trở về cát bụi(*)
Như mọi sinh linh trên cõi
đời này.
……….
(*) Cát bụi, ngươi sinh ra từ
cát bụi rồi ngươi sẽ trở về với cát bụi
(kinh Thánh).
VỚI NHỮNG KIỂU CƯỜI
Những kiểu cười mang dáng dấp
hào hoa
Hồn ngất xây bao con đường
tráng lệ
Tình lả lướt chân trời lộng
lẫy
Ngút say men tình ái dạt dào.
Người phảng phất bóng nhân
tình tiền kiếp
Hẹn đời đời kiếp kiếp ái ân
Rồi vụt thoắt vô tăm như bọt
nước
Ta giữa vòng luân chuyển mãi
lơ ngơ
Những kiểu cười cháy bùng
khao khát
Dành riêng người choáng ngợp
đỉnh cao
Đây hoa, nhạc, rượu chào mời
ào ạt
Mơn trớn hoài vẫn thảng thốt
khi rơi
Những kiểu cười phút bàng
hoàng sinh tử
Ngày vào đêm nối nhịp tuần
du.
HOA QUỲNH
Nở trong lòng đêm từng đóa
trắng muốt
Ánh mắt đợi chờ khuya khoắt
chợt sáng lên
Người hoa đất trời chung mối
giao cảm
Bóng tối bao dung vẻ đẹp giấu
mình.
RU MỘT TÌNH YÊU VÔ NGHĨA
Lời thơ này tự thú
Viết vào một ngày cuối thu
Cuối trời mây viễn du
Cuối ngày hoang hoải
Ta như một gã đàn ông ưa tiêu
sái
Vì nghèo chịu sầu bó gối hát
khúc Cổ Bồn ca
“ôi cuộc đời nổi trôi
Khác nào hoa nở rồi tàn…!”
Còn một chốn cho riêng ta
ở một nơi nào đó
trên trái đất này?
Trời xanh màu sóng dậy
Đầu xanh từ độ nào
Mắt xanh nào rơi rụng…?
NHỮNG TIA SÁNG DỊU DÀNG
còn lại từng cơn mưa ôn hòa
ngày nào trên xứ lạ
nắng đổ hai vai
bên nhau
hơi thở lắng sâu
em biết
ngọn lửa sẽ cháy mãi
giờ đây
xa như chân mây
yên lành lời gọi
bao đêm dài gió thổi mát sau
lưng.
VIẾT VỀ THỜI ĐÃ MẤT
Bài hát tình yêu nàng đã hát
tự bao giờ
Những đôi uyên ương lượn bay
trên vòm trời hư ảo
Màu chiều nhuộm tím mắt nâu
khắc khỏai
Vài vì sao chợt gần, chợt xa
như điềm báo chia lìa
Bài hát tình yêu day dứt tim
người
Có lời ca ru hồn người về bến
mộng
Những đôi tình nhân nắm tay
lên thuyền tình rời bến
Giông tố ngòai khơi chưa chạm
đến mạn thuyền…
Thiếu phụ ra đi trong xa vắng
nắng vàng
Con thuyền tình mong manh đã
vấp đời phàm tục
Nàng như chú chim vừa được
phóng sinh vỗ cánh chấp chới,...
Những đường bay thấp cao
không dấu vết giữa nền trời.
CUNG ĐÀN ĐÊM
Dạo lên những sai sót
từng âm thanh u buồn nhuộm
tối niềm riêng
buộc ràng lấy nỗi đau
Về phía ngày mai không dự báo
được điều gì...
Người nghệ sĩ làm bất an lòng
mình bởi ánh mắt bất chợt
Và đủ vang ngân từng giai
điệu ảo huyền
Rồi tình yêu nẩy sinh như
minh chừng phép lạ
Tình yêu là mưa nguồn
là thác đổ
là sóng đại dương
Cung đàn đêm chảy qua những miền sâu thẳm
làm sợ hãi sự an bày mọi an
ổn giữa cô đơn.
TỰ THỌAI MỘT
chiều hoang cả nhịp ồn ào đô
thị
Đôi mắt lưu câm lặng một dấu
tình
Đời lên gấp chết hội hè, bụi
khói
mạng bịt bùng nét đường phố
kiêu sa
Người được nấu trong lo âu
gạo tiền
Buồn ở trọ với cơn đau triền
miên
Hàng quán rộng không dung đời
thiếu thốn
Áo cơm là điệp khúc của ưu
phiền
Ngồi hát lại mối tình không
đất sống
Người đi qua tất tả cuộc
tranh giành
Thơ nhếch nhác đường đến lòng
bè bạn
Trang từng trang ngơ ngác
giữa hồn tôi.
ẢO ẢNH
Người nhìn tôi ánh mắt yêu
thương(?)
Trái tim đàn bà yếu mềm, bấn
loạn
Lý trí đàn bà lạ lùng, nông
cạn
Người nhìn tôi đâu cần biết
gì tôi(!)
Người ở trong tôi một ảo ảnh
khác thường
Về với thời gian dẫu đang là
hiện tại
Sao mắt môi cười vẫn mãi xa
lạ
Hiện thực muôn đời thật giả,
vàng thau
Tôi ở trong người như bóng
trong gương
Còn-mất, đến-đi người có cần
biết
Đành gắng gượng như lòai hoa
sống hụt
Sắc diện phù dung đâu để
huyễn hoặc đời.
CUNG ĐÀN CHIỀU
Giấc mơ muộn phiền chợt một
ngày sinh trưởng
làm tội nghiệp con tim vốn
chất chứa lắm nỗi đời
thiếu phụ cạn lời ru về hương
hoa êm dịu
Đang hát âm thầm trước biến
đổi phù du
Bức tranh tàn phai gợi nhiều
về tuổi tác
Xa xót lòng người dấu ấn
tháng năm
Nụ hồng tặng đời chợt đổi
thay xuân sắc
Bóng nắng đổ nghiêng tối lại
một quãng đường.
LỜI CỦA TÌNH YÊU
Trong tưởng tượng yêu đương
tôi uống mãi môi người
Đôi mội ướp tình tôi trong
men say dịu ngọt
Người đi vào đời tôi bất ngờ
đến chết lặng
Nuôi giấc mơ tình yêu giữa
hiện thực đau thương
và lời ca cho tôi niềm tin kì
diệu
Đi hết những miền mơ mông
chợt tìm thấy người nơi bến
tương tư
Có thể với thời gian chỉ còn
nỗi đau dài
Người đi qua đời tôi không
một lời gửi lại.
TRÊN NHỮNG TRUÔNG DÀI
Vào giây phút chia lìa chợt
nghe em gọi
Tiếng em trôi mênh mang trên
những truông dài.
Trên trảng cát, bãi bờ, nương
rẫy
Qua những suối nguồn, đồi
núi, mây ngàn.
Trên những tầng trời vời vợi
mênh mông
ta đã tìm muôn kiếp những
hình hài
Sau cay đắng, khổ sầu, tuyệt
vọng
Chợt ngợp hồn muôn sắc một
rừng hoa.
SĂN ĐUỔI
Cái nhìn đen ngòm họng súng
Săn ta
những bóng đen tội ác
những nụ cười quái gở
những ánh mắt hỏa lò
và đây
những con thú tật nguyền đang
gào rú
những quái thái quằn quại
những âm hồn trôi nổi
rồi những loài sâu, lũ dòi bọ
nhung nhúc bẩn dơ...
săn!
Săn!
Săn!...
những mệnh lệnh hả hê của bầy
người ngu xuẩn
những quyền phép đê hèn của
một lũ chó điên
Săn đi! Săn đi...
Bị bao vây giữa những con thú
u mê, cuồng ngạo
Thân thể rã rời ta rền rĩ
khúc bi ai.
TỰ THOẠI HAI
Lòng hoang hỏi chứa không đầy
toan tính
Bút mực sách đèn cơm áo mốc
meo
trần trụi giữa bầy đàn man rợ
những bộ mặt trơ lì, méo mó,
chảy dài...
nghèo đến mức không thể thành
con nợ
(Đi xin vay kẻ bố thí, kẻ lắc
đầu...)
Thèm chửi đổng cái số phần
khốn kiếp
Nghe trong ta bao ý nguyện xa
lìa...
Hài hước bởi những ngô nghê
thơ phú
những chuyên đề quảng cáo mồi
chài
những wbsite khiêu dâm, kinh
dị...
những cẩm nang cho bè lũ dư
thừa
Tìm mệt mỏi áng văn huyền ảo
Bàn tay điên trang viết dở
dang
Nghe con trẻ bi bô trong giấc
ngủ
Mơ dịu dàng một vùng sáng xa
xôi.
VÀ ANH ĐÃ VẼ
Anh vẽ lên lòng tôi một tình
yêu say đắm
Lũ chim trời chỉnh đốn lông cánh
để thiên di.
Qua những cánh đồng xanh ngợp
niềm êm dịu
Ngôi sao trong hồn bất chợt
sáng lên.
Nhưng thương đau không bao
giờ đến muộn
Người tôi yêu hóa tượng đá
bên đời
Trong đau buốt đòn thù định
mệnh
Đá phơi bày một bộ mặt phi
nhân
Bởi anh cố tình vẽ điềm báo
hiểm nguy
Giấu hiểm họa trong điều
không thể biết
Tôi gã gục với nỗi đau bất
tuyệt
ĐÂU RỒI TÔ LỊCH
Về với dòng sông Tô nuôi lớn
mộng hải hồ
Chợt thấy ý khí tận
Vớt bèo trôi
Nhặt rêu rong
Lạc lõng cành củi mục
Bỗng hiểu mình thân phận bơ
vơ.
Về bên dòng sông Tô mơ những
chuyến ngược nguồn
Núi trọc nham nhở
Rừng cháy xác xơ
Suối khe cạn nước
Nhắc ta rồi chân mỏi, gối
chồn.
Về với dòng sông Tô, sông đã
là đất phố
Ngỡ ngàng khu nhà lều, ổ
chuột
Gò đống
Bãi rác
Hàng quán
Tụ điểm
Ta ngày đêm nhem nhuốc, nhếch
nhác
Chợt mơ thấy mình bỗng hóa
thành sông
LỜI VÀNG
Mời
người nhận
trong im lặng,
ngày tiếp ngày xô bóng
tuổi đi,...
ghềnh thác ta ngồi
nghe thác đổ
còn đây những miền yêu những
cánh rừng xanh lại
choáng ngợp đợi chờ
dẫu sống lại một mối tình vô
vọng
vẫn nguyện cầu mùa mùa lạnh
dưới chân đi
Sỏi lăn mỏi trên đường đời
hun hút
ngọn hư vô thổi bạt những
bóng hình...
ANH CÓ NGHE LỜI EM HÁT?
Trở về giữa chiều mệt mỏi/ thấy trên những đồi
hoang những bóng mờ
tiền kiếp lang thang/ em muốn
hát về những nỗi đời đã muộn màng nguyền
ước/ bài hát dưới mưa thời
gian/ anh giờ hoang vắng mọi cuộc tình!
Lời hát vào nẻo thiên thu/ em
trong hư vô/ em rồi biệt tịch/ những ám
ảnh ngủ quên giờ sống dậy/
anh mãi là khách lạ/ ký ức nào riêng ta?
Không có con đường cho em,
cho anh/ lối ta đi bất ngờ, vô định/ lời
hát dưới đất quê máu thịt.
không còn trong anh dù chỉ
vọng âm.
KHÔNG ĐỀ 1
Rồi những ý nghĩ về anh sẽ trôi buồn ký ức/
những con đường anh không
dấu chân em/ bàn tay nào níu
anh trong đêm cô đơn bất tuyệt/ đau đớn
lời yêu xé vỡ cõi vô hình.
Anh đã vào miền tĩnh lặng của
đời em/ cánh cửa tình yêu mở ra đại
dương dậy sóng/ anh làm sao
nhận ra em/ anh xa biệt bờ bên ấy/ và anh
tìm ai giữa bao người con gái
khao khát hiến dâng/ vật vã giữa cõi đời
eo hẹp lòng người.
KHÔNG ĐỀ 2
Còn lại với em chiều nay là
những mảnh hồn hư vỡ/ chuông đã gióng
vang/ vội vàng lời đáp trả/
người chủ nợ vô danh chưa xuất hiện/ chỉ
thóang mơ hồ một điềm báo
không lành.
Gục trên nhưng trang thơ nghe
xạc xào giấy bút/ một phân thân ở lại/
nghiêng xuống nỗi buồn/ lau
dòng nước mắt/ ru mãi một đời trĩu nặng âu
lo.
Bên ngòai bóng chiều bụi hằn
mắt sâu.
KHÔNG ĐỀ 3
Anh chẳng bao giờ nhìn vào mắt em để thấy bóng
tối phủ lên mọi hình
ảnh đã chìm sâu dưới nỗi ưu
tư vào một ngày tháng bảy khi em dừng lại
giữa đường gõ cửa người thợ
may học cách khâu vá vết thương. Những cú
va đập vẵn còn để lại vết bầm
trên gương mặt/ và cũng trên gương mặt
em vài vết sẹo nho nhỏ cứ gợi
nhớ về bao tai họa, anh chẳng bao giờ
nhìn thấy bước chân họan nạn
gõ nhịp trên ngực, trên vai, trên tim,
trên da, trên tóc, trên
tuổi,.. trên nỗi muộn phiền ca bài ca về niềm
đau vĩnh cữu ngự trị mà trong
một chấn thương bất ngờ em tưởng chừng
như đã được đâỷ vào ngôi nhà
bình yên chỉ cần chờ đợi trong khỏanh
khắc anh sẽ đến.
Anh vẫn cư trú bên ngòai
những bức tường chật hẹp chỉ che chở em trong
khỏang thời gian được ấn định
sẵn.
KHÔNG ĐỀ 4
Buổi sáng
đôi mắt biến hình cái nhìn
câm lặng những nốt nhạc chìm dòng quên lãng
nơi một ngày người đàn ông
nàng yêu ra đi với những lời tàn nhẫn để tự
giết mình.
Đôi tay ru buồn trên bàn
phím/ con chữ đau lòng dịch chuyển trong tận
cùng tuyệt vọng hoa vẫn tỏa
màu thời gian, em vẫn nụ cười vô ưu đậu
trên ngực anh giữa giấc mơ
thăm thẳm một vùng tuổi thơ anh chưa sống
trọn những ngày bình yên/
chưa đi hết những đêm giông tố đã cạn kiệt
mạch nguồn.
Đôi môi xa xưa vục vào trang
ký ức nát nhàu mối tình vừa chớm/ em
thóat khỏi chiếc bẫy nai mắt
ngơ ngác lộc non phủ dụ.
Người đàn ông bất ngờ độ
lượng nhặt lên cái cười phũ phàng lay động
những khu rừng.
KHÔNG ĐỀ 5
Buổi tối người đàn ông tựa hồ
bức tranh bị bôi đen mà vùng sáng dịch
chuyển vào hư không có em
ngồi biển dâu mang theo câu hát thời lưu lạc
trên những dòng thơ chứa chan
tình cảm vừa đủ phai lãng cơn mơ bàng
bạc giấc hải hồ cùng những
trầm tư thức động khát vọng chinh phục đỉnh
cao đưa anh đến miền tâm thức
chưa kịp mở ra bình minh chói lọi khi
niềm ngưỡng vọng tràn ngập
tình yêu mang hình hài đại dương từng con
sóng rong ruổi bao mùa vàng
lên ướp lạnh đôi mắt man mác buồn neo cái
nhìn xa vắng anh của ngày
tình cờ đượm giữa hồn non nước một vì sao ẩm
ướt vương vất trời đau thương
một thuở chiến chinh đưa người vong bản
có mẹ có cha từng đêm tha
hương cúi nhìn tâm tưởng xanh vùng quê bao
mái đời lồng lộng bến sông có
người con gái sang ngang vào lãng quên
cho hạnh phúc lứa đôi bao ngộ
nhận khi anh chân mây em bên đài gương
soi bóng lẻ thảng thốt cầm
canh cuốc vọng khắc khỏai thương những
chiều mưa thao thức quê người
tìm vòng tay nồng nàn đi trọn kiếp người
thoắt rồi vô tăm em và anh
vẫn đắm say hiến dâng nhân tình mùa hạnh
ngộ cho anh vào đời em đem
theo khỏang trống bất trắc trên lộ trình
chưa dấu chân lữ hành chỉ có
hồi âm ngân dài mai sau dự báo phân li
như em ngự trị giữa tim anh
đang chảy mòn nợ nần không lối thóat.
NHỮNG KHÚC RỜI CHO CHUỖI NGÀY
CÒN LẠI
KHÚC 1
Vừa vòng tay đêm
đối mặt những hình nhân từng
bủa vây ngày cũ
người cũ cũng từ trong thù
hận bước ra
ánh mắt chứa chan niềm sầu
muộn
ướp nỗi buồn thiên thu,…
tà áo xanh giữa biển dâu chợt
nhòa, chợt hiện
Vầng trăng xưa lẻ loi gác trọ
Từng trang sách bị rứt lìa rũ
bỏ thư sinh,…
Em trở về mang theo bao mùa
gió
Cỏ úa ngậm ngùi trầm tích vết
thời gian.
KHÚC 2
trải dài trên sóng nhạc
Chung chiêng mắt đồng xanh
Băng qua bao mùa mưu lũ
Bài hát vào đêm sâu
Cho em dài giấc thiên cầm.
Trên nấm mồ chôn niềm hòai
niệm trắng
Lời ru chới với giữa đường…
Nhiều năm sau
không ai nhớ điều em biết:
bí ẩn phủ kín đời sống
Những nốt nhạc anh còn màu
trắng bạc
lạc lõng giữa hồn em.
KHÚC 3
một vết tình yêu sót lại giữa
lòng
Có tiếng gì như đá tảng
chuyển mình
Quất vào bóng đêm
Tấm chăn bằng da người chuyển
động
đóa hoa mãn khai tựa vết
thương tâm hồn người đàn bà qua bão tố
ký ức kinh hòang và vẽ đẹp
thóat ra
thiếu nữ của hôm qua hát buồn
gương mặt bị thời gian tàn phá.
Đêm tĩnh lặng ướp bầu cay
đắng
con chim thiên di miền đất
khác
Xào xạc đôi cánh vô tình...
KHÚC CUỐI
Tràn ngập cảm giác buồn đau
lẫn buồn nôn
Bụi, máu và ê-te khuyết tán
Không gian như cỗ quan tài trong suốt
Mơ hồ phán lệnh lửng lơ
Đó là khi va chạm với hiện
thực khác
Giấc mơ chạy lùi như gió
trong đường hầm
bóng tiếp bóng lầm lũi/ mất
hút
Trên chiếc bàn nhỏ, trang
sách còn thơm mùi giấy nức nở từng cơn đòi
số phận khác suôn sẽ hơn.
Ngòi bút của ngày hôm qua
vạch giữa đời những ký tự khác lạ tiên tri
thời tương lai có thể hóa
giải thảm họa.
Thời gian trang bị lưỡi hái
nhích dần về phía kẻ bị chọn lựa
Không khuất nhục mọi cuộc
thương thuyết lạnh lùng/dai dẳng
lặng im.
CÒN
Còn em trong bức tranh xưa
Áo hoa lồng lộng như chưa dãi
dầu
Còn ta trong những đêm thâu
Một thân vật lộn cơn đau chết
người
Còn em kiêu bạc môi cười
Hương hoa, hồn phách tài bồi
tinh anh
Còn ta chen chúc thị thành
Tháng ngày luẩn quẩn dạo
quanh bóng mình
Trăng nay khuất nẻo vô tình
Sông xưa giờ hóa dòng kinh
cạn nguồn.
ĐỌC THƠ LÝ BẠCH
Người trở lại trên Ngũ Hoa Mã
Đôi tay tiên vung vẫy mọi
tầng trời
Thơ tuôn đổ khắp kinh thành
hoa lệ,
Thơ chảy tràn địa đạo, miền
hoang
Trăng cho người cả không gian
vàng dịu
Rượu láng lai nguồn hứng khởi
vô biên
Cùng uống mãi không cạn bầu
tinh túy
Cả càn khôn vang động tứ thơ
hùng
Người cô độc núi Kính Đình
sừng sững
Thiên Kim Cừu tráng lệ thế uy
nghi
Dường say quá mà quên dòng
sinh diệt
Người dang tay ôm ảo ảnh
trăng vàng.
Bao triều đại thịnh suy, hưng
phế
Mọi thăng trầm thời cuộc đổi thay
Bôi xóa sạch mọi đế vương, lê
thứ
Chỉ tôn vinh ngai bệ tuổi tên
người.
CÓ MỘT NHÀ THƠ NHƯ THẾ
Một lần tình cờ tôi gặp một
ám ảnh tình yêu.
Tội lỗi, phi luân, khổ đau,
tuyệt vọng
Chàng trai khát khao một giải
tội
Chàng trai hóa câm trên mọi
diễn đàn.
Cái chết bao giờ cũng hóa
giải mọi bi thương
Chàng trai lìa đời bởi tương
tàn huynh đệ
Những bài thơ khổ hình chàng
không viết nữa
Dù tình yêu phi luân vẫn tồn
tại trên đời.
VÔ TÌNH
Chỉ còn trăng khuya nghe tôi
thở
Hơi thở nhòa hương thiếu nữ
vô tình
cắn nát những giấc mơ nhẹ dạ
Nhàu thân thể nụ hôn vàng lá
úa nhành.
Em vẫn nụ cười sáng như trăng
xưa
Lạnh trong đời nhau một lời
tận tuyệt
Như mua bán một lỗi lầm dễ
dãi
Tôi cho vòng tay vô số giận
hờn
mãi diễn trò đổi chác rẻ tiền
Trên thảm đời bạc bẽo và bốc
mùi
Chợt một ngày khoác áo choàng
tơ lụa.
nàng bay trong đêm như cánh
nhạn lạc loài.
LỠ MỘT CHỜ MONG
Rơi rụng những trang thơ đẹp
dòng chữ thấp cao dần biến
mất
tự bao giờ, mùa thu thưa nổi
nhớ,
vàng lá xạc xào rơi, những
nốt nhạc chờ
ai lặng im xa khuất cuối
trời?
Buồn chồng chất nợ nần chưa
trả
vay cả tuổi thơ làm vốn sống
mai ngày, từng tờ rơi lượn lờ
trên sóng gió. Một ngày về
bến sông
nằm nghe kể chuyện ao tù.
Chóang váng bộ mặt gây kinh
hòang
bao thuở. Bờ bãi vẫn xanh màu
đôi cánh tay nâng đỡ, cung
đường
buổi giao mùa, siết chặt hồi
ức thương đau
bước quẩn quanh thôi đủ rã
rời
Rêu phong những đền đài,chùa,
tháp,
miếu mạo,
Cơn lạnh tượng hình chồi búp
trổ trên
từng rặng đá tảng cuối dòng.
VỚI CHỊ
Từ cơn đau ấy, chị về nhà
chồng
đứa con vừa lọt lòng bỏ lại
bên đời. Mặt trời cháy triệu
lần
trong ác mộng hầm hập một
vùng
chăn chiếu không hẹn, không
chờ.
Từ cơn đau ấy em ngồi
trên đỉnh thác nghe đồng vọng
những chối từ âu yếm. Mắt trẻ
thơ
trong veo suối ngọt, tóc mát
xanh
xấp xõa. Nhịp nhảy hài đồng
nghịch lọan mỗi ngày sang.
Từ cơn đau ấy thóat thân
con gái. Những bài thơ mồ côi
rơi lả tả bên thềm, trống
lạnh một thời
khát vòng tay ấm tình cha mẹ
Giọt máu còn nguyên cốt nhục
chịu nỗi rơi hoang.
Từ cơn đau ấy chị tìm
gặp lại. Mười lăm năm tàn thu
không mơ nổi một mái ấm
êm đềm.
L.T.T
SAU HÔN NHÂN
chịu được sự thật là anh
không bao giờ thuộc về em trong một tình yêu
vào lúc tuổi tác và thời gian
báo động, anh chỉ có thể mang đến cho em
hơi thở như thể trong đời
niềm ham sống thôi chưa đủ mà phải mạnh mẽ
hơn để ta đi qua những khúc
quanh lởm chởm thói tật, chúng ta cúi đầu
khuất nhục định mệnh khắc
nghiệt chụp xuống đời mình chiếc thòng lọng
với những nanh vuốt
và anh bình tâm mang cho
những hơi thở nhưng em đã bị siết cổ.
BÀI THƠ BUỒN CHO MỘT NGÀY
THÁNG CHÍN
Đó là ngày anh chưa biết
trong đời
những ám ảnh bắt đầu nở rộ
giữa vô số giấc mơ sinh tử
em thoát khỏi vòng vây số
phận và bay
Anh ở lại bên những góc khuất
u buồn
Tấu lên bài ca nghèo đói
Như chưa thể thuốc men cho
một tâm hồn nhiễm lạnh
Chưa kịp liệm chôn mối tình
mới lìa trần
Anh nhìn chết một khoảng trời
vỡ toác
Mơ hồ nợ nần bôi xóa chân
dung.
KHUYA NAY TÔI THẤY
Còn một điều gì đó như là
Nỗi bất hạnh của tôi đã được
một bàn tay bí ẩn lập trình
và giờ đây trong căn phòng trọ
chật hẹp này chỉ có
Tôi và một hình bóng đen tối
vẫn ngày đêm
ám sát nụ cười trẻ thơ. Hắn
gương mặt của
một con chó điên và nanh vuốt
ma cà rồng,
và những quái thai biết hút
máu.
THÊM MỘT LỜI YÊU
Ngày đó anh có thể hiểu biết
thông minh hơn em là người đàn bà nghèo
nhất trên thế gian này, em
may những ý nghĩ muộn phiền ngày đêm và có
những tháng ngày mất việc em
lang thang gõ cửa chờ bán sức chịu đựng.
Em đã nhận ra anh ngay trong
khoảnh khắc em biết anh có mặt giữa cõi
đời này và em đã nói với anh
về một trời yêu một tình yêu một niềm yêu
và thêm một lời yêu để hiểu
lời mình đang giãy chết
Anh chỉ có thể hiểu em không
có một ý niệm về một người tình không nhu
cầu, trắng tay và thoái nợ.
ANH CÓ THỂ ĐÃ NGHĨ VỀ TÔI
Giữa tiệc cưới một người xa
lạ
ngập tràn rượu hoa và nụ cười
tươi thắm của nàng dâu
tôi đã nhìn thấy ánh mắt anh
đậu đâu đó
miền tâm tưởng xa xôi, nơi
bến bờ tình yêu
của những ngày thơ mà tôi
chưa trọn giấc mơ hạnh phúc.
Nơi đó, tôi sẽ theo anh rong
ruổi,
du thuyền sóng nước mênh mông
Bao giờ cần một tình yêu anh
hãy về trong
giấc mơ êm đềm nhất
dẫu rằng giờ đây bao cay đắng
phủ quên
ta trong oi ả trời chiều và
tôi đã nghe anh hát,
lời hát buồn buâng khuâng vùi
con tim giữa hão huyền nhưng dịu dàng và
anh ở trong niềm nhớ nhung
của tôi, niềm nhớ nhung vời vợi, khôn cùng.
VIẾT THEO MỘT ĐIỀM BÁO MƠ HỒ
Hãy để những lời nguyền rủa
của ta một sớm mai theo cơn gió bay lên
đầu đối tượng và ta sẽ im lặng suốt đời như cội bồ đề hoang
đứng trên
gò đống nơi đồng vắng với
những khu mộ địa bị di dời còn sót lại từng
cái tên gợi nhớ về những bãi
tha ma.
Hãy che mắt đừng để ta nhìn
thấy những hài cốt dù rằng bình rượu của
phu đào huyệt đã rửa sạch tàn tích của mọi hình hài
từng có một thời
uống no nhựa sống cuộc đời
bằng đôi môi khô khốc và mình ta hình dung
gương mặt người đang sống
đang tan nát bởi chiến tranh hoặc đang giận
dữ vì đau thương và đang
choáng ngợp bởi hào quang chiến thắng.
Ta đã đến đây giữa đồng không
mông quạnh nghe theo ý nghĩ vô cùng buồn
thảm vì cái chết nào cũng
khoác thêm chiếc bóng màu đen và không gì
cay đắng hơn tro tàn thực
tại.
Và ta tiếp tục những lời
nguyền rủa vì ngai vàng của các đấng quân
vương đã bị mưa thời gian rửa trôi, cả những trái tim vĩ đại,
những
dung nhan kiều diễm, những sự
nghiệp lớn lao, các anh hùng thời đại cũng chôn vùi dưới dòng chảy năm tháng để
rồi đôi mắt buồn bã của ta nhìn vào bầu trời bất chợt khi ánh chớp của một lưỡi
tầm sét thình lình giáng xuống đánh gục những cô
hồn đeo bám ta.
ĐẰNG SAU CUỘC SĂN CỪU
HOANG(*)
một mình trong phòng tối,
những bước chân tắt dần chinh phục sự im lặng, trên tường tấm gương lớn giam
cầm những hình ảnh bất động, các con chữ phóng chiếu, không một làn hương,
không một thanh âm, không một đóa hoa quyến rũ và ướp thơm dòng tư tưởng vun
vút phi đao.
từng cuốn sách bị dòng tư
tưởng đâm thủng, khoét sâu, trượt theo những tia sáng dằng dặc, lẻ loi, lượn lờ
trên các vách bờ trên nền cát hoang vu cô quạnh, trên đỉnh núi tuyết lở mà mọi
phúc lành không đi xa hơn tiếng thì thầm của xương khớp hòa tan trong gió.
Bầu trời đầy mây, những ngọn
núi tuyết lở xa mờ mịt từ một trang sách tình cờ dẫn vào một miền đất cằn cỗi
heo hút, một huyện lị đói nghèo băng giá đang đi đến cõi chết và ở nơi đó có
một nhà văn mới vào nghề đang rữa mục trong mỏi mệt phù nề...
Và rời rạc, từng chương
nghiêng ngã đẩy tôi về phía con cừu hoang với bước chân oai hùng, sức mạnh
hoang dã quyền năng tráo trở từng bậc thang quyền uy vung vãi thị oai ngôi sao
thống trị vừa chễm chệ ngự trị xác thịt chàng trai tỉnh lẻ dang dở tác phẩm đầu
tay chưa qua cơn hoang mang đã hài hước treo mình trên dây thòng lọng.
người đàn bà rời mắt khỏi
trang cuối, từng luồng run rẩy luồn qua mỗi ống xương, từ trong gương ánh sáng dịch chuyển như
thoáng niệm khởi tình yêu và trên áng mây bập bềnh vầng trăng hư ảo hé mở nụ
cười lao xao thảm cỏ xanh non chân trời đan xuyết mũi đao ứa máu con tim chưa
được bọc giáp.
(*)(tên một tiểu thuyết của
Haruki Murakami)
TẶNG MẸ
Nơi những bậc thềm từng bước
chân run rẩy trên lớp tro tàn và mùi khói bếp tràn qua mái tranh dẫn về ấu thơ
ấm lạnh giờ càng xa xăm tận vùng kí ức mà bụi thời gian giăng mờ dòng chảy cuộc
đời. Vùng quê hương xưa, ánh mắt con mỏi mòn dõi theo dáng mẹ, bao nỗi lo âu,
bao niềm thương đau đã cao hơn núi, dài hơn sông, rộng hơn biển, trải kín bầu
trời, khuất chìm dưới giông bão mưa nắng đất bùn. Con đã nhận ra sự vĩ đại của
mẹ trong nỗi lo toan vặt vãnh đời thường, trong sự già nua mà gương mặt thân
yêu đã hằn lên nhiều nếp nhăn và cái nhìn rượi rượi về phía đồng xa một đời
thân cò đi về sớm tối.
Biển khổ mênh mông và xích xiềng
giam cầm mẹ trong căn nhà chật chội nơi trú ẩn lòng người và những đứa con luôn
là những tội đồ, chủ nợ mà trách nhiệm người mẹ dằng dặc qua năm tháng bào mòn
khát khao một thời trẻ trung ấp ủ. Biển cả bao la, lấp không đành trầm luân đời
mẹ, và con đã mơ một giấc mơ xanh những ngọn triều mà mỗi bình minh bừng lên
như cánh đại bàng qua cánh đồng rộng lớn, qua những khu làng trù mật,...cho mỗi
ngày lên con được nghe lời ca rì rào đầy hoan hỉ của sóng để ngọn gió mang hơi
nước về mát lành tuổi tác đang đầy thêm bởi ganh nặng trần gian.
Lê Thu Thùy